Sống như một lời thề với quê hương
Khi tiếp tục đọc và suy ngẫm về cuộc đời Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – liệt sĩ Nguyễn Hòa Luông, tôi nhận ra rằng cuộc đời ông giống như một lời thề thầm lặng với quê hương. Một lời thề không viết ra giấy, không tuyên bố ồn ào, nhưng được chứng minh bằng cả cuộc đời dấn thân và một cái chết anh dũng.
Tôi nghĩ nhiều về chữ “trách nhiệm”. Trong thời chiến, trách nhiệm không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ, mà còn là sẵn sàng đối diện với mất mát. Ông đã sống trong hoàn cảnh nhà cửa bị đốt phá, gia đình nhiều lần lâm vào cảnh trắng tay. Nhưng thay vì lùi bước, ông càng kiên định hơn với con đường đã chọn. Có lẽ ông hiểu rằng nếu ai cũng chọn giữ lấy sự an toàn riêng, thì đất nước sẽ không bao giờ có ngày độc lập.
Điều khiến tôi kính phục là ông không chỉ là một người biết chiến đấu, mà còn là người biết xây dựng. Ông gây dựng lực lượng từ những thanh niên bình dị, dìu dắt họ trưởng thành, tạo nên một tập thể đoàn kết và kỷ luật. Trong những năm tháng khốc liệt ấy, xây dựng được niềm tin và tinh thần thống nhất còn khó hơn cả việc giành một trận thắng. Vậy mà ông đã làm được điều đó.
Tôi hình dung những buổi hành quân qua kênh rạch, những lần ẩn mình trong vườn dừa nước, những cuộc họp bí mật giữa đêm khuya. Mỗi ngày trôi qua đều có thể là ngày cuối cùng. Thế nhưng, giữa hiểm nguy, ông vẫn giữ được sự bình tĩnh và mưu trí. Chính sự tỉnh táo ấy đã giúp lực lượng của ông giành nhiều chiến công mà vẫn bảo toàn được sinh lực.
Trận đánh cuối cùng bên sông Tam Ngãi không chỉ là một sự kiện lịch sử, mà là một biểu tượng. Khi ông trườn mình về phía chiếc ghe địch, tung quả lựu đạn rồi ngã xuống giữa làn đạn, tôi thấy ở đó sự hội tụ của cả một hành trình: lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh đến phút cuối cùng. Ông đã sống như một lời thề và cũng ra đi trong trọn vẹn lời thề ấy.
Nhưng nếu chỉ dừng lại ở sự ngợi ca thì có lẽ chưa đủ. Điều tôi trăn trở là chúng ta sẽ làm gì với những ký ức ấy. Lịch sử không chỉ để nhớ, mà còn để soi chiếu vào hiện tại. Sự hy sinh của thế hệ đi trước đặt lên vai thế hệ sau một trách nhiệm khác – trách nhiệm giữ gìn hòa bình, xây dựng quê hương ngày càng phát triển.
Khi nghĩ về Nguyễn Hòa Luông, tôi không chỉ nghĩ về một anh hùng của quá khứ, mà nghĩ về một tấm gương cho hiện tại. Sống có lý tưởng, dám dấn thân, đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng – đó là những giá trị chưa bao giờ cũ.
Và có lẽ, điều đẹp nhất trong câu chuyện ấy chính là: dù thời gian trôi qua, dù nhân chứng dần vắng bóng, thì tinh thần của ông vẫn còn ở lại – trong dòng sông quê, trong ký ức của người dân và trong lòng những người đọc lại câu chuyện bằng tất cả sự biết ơn.
Nguồn : cand.com.vn



