Bài viết

SỐNG Ở BIÊN GIỚI

Ngày 13 tháng 3 năm 1983, khi mới ở độ tuổi đôi mươi, chú đã tình nguyện tham gia quân ngũ. Chú công tác tại Đại đội 4, Tiểu đoàn 22, Sư đoàn 8, thuộc Binh chủng Pháo binh. Những năm tháng trong quân ngũ là quãng thời gian đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào. Chú cùng đồng đội phải đối mặt với điều kiện chiến đấu khắc nghiệt, thiếu thốn về vật chất, nhưng luôn giữ vững tinh thần kiên cường, ý chí chiến đấu vì Tổ quốc.

An Giang21/04/2026Đoàn xã phú Tân (Đoàn xã phú Tân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

SỐNG Ở BIÊN GIỚI

Trong những năm tháng chiến tranh biên giới Tây Nam đầy khói lửa, khi tiếng súng vẫn còn vang vọng nơi biên cương, nhiều người con của quê hương Phú Tân đã lên đường nhập ngũ, sẵn sàng hy sinh tuổi xuân để bảo vệ Tổ quốc. Một trong những nhân chứng lịch sử tiêu biểu mà em có dịp tìm hiểu là chú Út Dặm – người lính pháo binh từng trực tiếp chiến đấu tại chiến trường ác liệt năm xưa.

Ngày 13 tháng 3 năm 1983, khi mới ở độ tuổi đôi mươi, chú đã tình nguyện tham gia quân ngũ. Chú công tác tại Đại đội 4, Tiểu đoàn 22, Sư đoàn 8, thuộc Binh chủng Pháo binh. Những năm tháng trong quân ngũ là quãng thời gian đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào. Chú cùng đồng đội phải đối mặt với điều kiện chiến đấu khắc nghiệt, thiếu thốn về vật chất, nhưng luôn giữ vững tinh thần kiên cường, ý chí chiến đấu vì Tổ quốc.

Trong ký ức của chú, tiếng pháo nổ nơi biên giới không chỉ là âm thanh của chiến tranh, mà còn là biểu tượng cho lòng yêu nước và ý chí bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của dân tộc. Chú và đồng đội đã trải qua nhiều trận đánh ác liệt, luôn kề vai sát cánh, vượt qua hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ.

Ngày 02 tháng 9 năm 1986, trong một lần hành quân, chú không may đạp phải mìn và bị thương nặng. Giữa chiến trường khói lửa, chú được đồng đội nhanh chóng đưa về tuyến sau để cứu chữa. Sau đó, chú được chuyển về An Giang điều trị tại Trại tập trung Rạch Gòi Bé. Dù phải chịu nhiều đau đớn về thể xác, nhưng tinh thần của người lính vẫn không hề suy sụp. Chú luôn tin tưởng vào ngày đất nước hoàn toàn bình yên.

Đến năm 1987, sau khi hồi phục, chú xuất ngũ và trở về quê hương Phú Tân. Cuộc sống lúc bấy giờ còn nhiều khó khăn, nhưng đối với chú, được sống trong hòa bình đã là điều quý giá nhất. Chú lập gia đình, chăm chỉ lao động và nuôi dạy các con trưởng thành, xây dựng cuộc sống ổn định.

Dù thời gian đã trôi qua, nhưng ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn còn in đậm trong tâm trí chú – đó là những ngày hành quân gian khổ, những trận chiến ác liệt và đặc biệt là hình ảnh những người đồng đội đã hy sinh vì Tổ quốc.

Chú luôn nhắn nhủ thế hệ trẻ hôm nay rằng: “Hòa bình là thành quả của biết bao máu xương, vì vậy mỗi người cần biết trân trọng, ra sức học tập và sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.”

Câu chuyện của chú Út Dặm giúp em hiểu rõ hơn về sự hy sinh to lớn của thế hệ cha anh đi trước. Qua đó, em càng thêm tự hào và ý thức được trách nhiệm của bản thân trong việc học tập, rèn luyện, góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn