Sống sót qua thảm họa nguyên tử – Tanaka Terumi (Nhật Bản)
Vào buổi sáng mùa hè ngày 9 tháng 8 năm 1945, cậu bé Tanaka Terumi khi ấy mới 13 tuổi, đang ngồi ở tầng hai ngôi nhà của mình tại Nagasaki. Lúc đó là 11 giờ 2 phút. Tanaka vừa đặt cuốn sách xuống bàn thì một luồng ánh sáng trắng xanh kỳ dị, chói lòa kinh khủng đột ngột quét qua cửa sổ. Nó không giống bất kỳ thứ ánh sáng nào trên thế gian này.
Chưa đầy một giây sau, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Sức ép từ quả bom nguyên tử mang tên "Fat Man" đổ ập xuống. Toàn bộ ngôi nhà bằng gỗ của gia đình Tanaka đổ sập trong nháy mắt.
Tanaka bị chôn vùi trong bóng tối dày đặc của gạch đá, bụi bặm và những thanh xà gồ lớn. Cậu không thể thở, tai ù đi và toàn thân đau đớn. Trong cơn hoảng loạn tột cùng của một đứa trẻ, Tanaka dùng hết chút sức lực nhỏ bé của mình để cào bới, tìm kiếm một khe hở ánh sáng. Bằng một phép màu nào đó, cậu đã bò được ra ngoài qua một khoảng trống nhỏ giữa đống đổ nát.
Khi đứng được lên, Tanaka sững sờ. Khung cảnh trước mắt cậu không còn là thành phố Nagasaki xinh đẹp nữa, mà là một địa ngục trần gian.
Bầu trời ban ngày bỗng chốc tối sầm lại, một đám mây hình nấm khổng lồ, đen kịt xen lẫn sắc đỏ rực của lửa cuộn cao vút lên không trung. Ngay sau đó là những tiếng gào khóc xé lòng. Tanaka nhìn thấy những con người bước đi vật vờ như những bóng ma: quần áo của họ bị thiêu rụi, da thịt bong tróc từng mảng lớn, chảy dài xuống như những dải lụa rách. Họ thều thào xin nước uống trong cơn khát cháy họng, rồi ngã xuống ngay trên mặt đất nóng bỏng.
Ngôi nhà của Tanaka cách tâm chấn vụ nổ khoảng 3,2 km nên cậu may mắn không bị thương tổn quá nặng ngay lúc đó. Nhưng bi kịch thực sự mới chỉ bắt đầu.
Trong những ngày tiếp theo, Tanaka phải chứng kiến những người thân yêu của mình lần lượt ra đi. Ba người dì của cậu — những người sống gần tâm chấn hơn — đã qua đời trong đau đớn tột cùng do tác động của bức xạ nguyên tử. Cơ thể họ thâm tím, tóc rụng sạch và liên tục nôn ra máu. Cậu thiếu niên 13 tuổi khi ấy đã tự tay giúp gia đình thu nhặt củi khô, tự tay châm lửa hỏa táng thi thể của những người dì ngay trên các bãi đất trống ngập tràn tro tàn của thành phố.
Mùi khói khét lẹt và nỗi đau mất mát năm đó đã găm sâu vào tâm khảm của Tanaka, trở thành một vết sẹo không bao giờ lành.
Tanaka Terumi đã sống sót qua thảm họa kinh hoàng ấy, nhưng ông không chọn cách im lặng để quên đi quá khứ. Sống sót sau một vụ nổ nguyên tử đồng nghĩa với việc ông phải mang theo gánh nặng của người ở lại.
Nhiều thập kỷ sau, khi đã trở thành một ông lão tóc bạc trắng, Tanaka Terumi vẫn miệt mài đi khắp thế giới với tư cách là một Hibakusha (từ tiếng Nhật dùng để chỉ những người sống sót sau thảm họa bom nguyên tử). Ông trở thành Tổng thư ký của Hiệp hội những người đau khổ vì bom nguyên tử và hydro Nhật Bản (Nihon Hidankyo).
Mỗi lần đứng trước các thế hệ trẻ, trước các nguyên thủ quốc gia hay tại giảng đường của các trường đại học lớn, ông Tanaka lại kể lại câu chuyện về buổi sáng mùa hè năm 13 tuổi ấy. Ông không kể để khơi gợi lòng thù hận, mà để cảnh tỉnh nhân loại. Ông thường nói:
"Tôi không muốn bất kỳ ai trên trái đất này, dù là thế hệ này hay thế hệ mai sau, phải trải qua những gì mà chúng tôi đã chịu đựng. Vũ khí hạt nhân phải bị xóa bỏ."
Câu chuyện của Tanaka Terumi không chỉ là câu chuyện về một cậu bé sống sót kỳ diệu qua một trong những thảm họa tàn khốc nhất lịch sử loài người, mà đó còn là hành trình từ một nạn nhân của chiến tranh trở thành một "đại sứ hòa bình" kiên trung, dùng chính mạng sống được cứu chuộc của mình để thắp lên ngọn lửa chống lại vũ khí hạt nhân trên toàn thế giới.
Tiếng chân giặc dậm thình thịch đuổi sát phía sau. Cảm thấy khoảng cách đã đủ xa để đánh lạc hướng, Kim Đồng vừa chạy vừa cất tiếng gọi chim nội bộ vang vọng khắp núi rừng – một tín hiệu báo động quen thuộc mà các chú cán bộ bên trong hang chắc chắn sẽ nghe thấy.
"Đoàng! Đoàng!"
Những tiếng súng chát chúa vang lên xé toạc không gian yên ắng của đại ngàn. Tiếng súng báo hiệu nguy hiểm ấy đã giúp các cán bộ cách mạng kịp thời nhanh chóng rút lui vào rừng sâu an toàn. Nhưng ở bờ suối Lê-nin, một viên đạn tàn nhẫn của kẻ thù đã găm vào ngực người đội trưởng nhỏ tuổi.
Kim Đồng ngã xuống bên dòng suối quê hương, dòng máu đỏ nhuộm mát một khoảng nước trong vắt. Cậu ra đi khi mới tròn 14 tuổi, đôi mắt vẫn hướng về phía ngọn núi nơi các chú cán bộ đã trốn thoát, trên môi như còn vương một nụ cười vì biết mình đã hoàn thành nhiệm vụ.
Chiếc túi chàm của Kim Đồng vẫn còn đó, tiếng gọi chim rừng của anh vẫn như còn vang vọng trong gió ngàn Cao Bằng. Người anh hùng nhỏ tuổi đã nằm lại với đất mẹ, nhưng câu chuyện về lòng dũng cảm, sự hy sinh quên mình của anh đã trở thành một huyền thoại bất tử, thắp sáng lòng yêu nước cho hàng triệu thế hệ thiếu nhi Việt Nam mãi về sau.



