Bài viết

Sống sót từ "Tàu không số" – Anh hùng đường Hồ Chí Minh trên biển Nguyễn Văn Đức

Bắc Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy, đại dương đen thẳm như một hũ mực khổng lồ. Con tàu không số mang số hiệu 41 lầm lũi rẽ sóng, lao đi trong sự bủa vây nghẹt thở của kẻ thù. Dưới hầm máy chật hẹp, nóng hầm hập và khét lẹt mùi dầu, thợ máy Nguyễn Văn Đức vẫn ghì chặt tay vịn, đôi mắt căng ra theo dõi từng thông số. Tiếng động cơ gầm rú hòa lẫn với tiếng sóng ngoài khơi xa, nhưng không át được tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực của những người lính biển.

Họ biết, chuyến hải trình vào vùng biển Bình Định lần này là một canh bạc sinh tử. Khắp mặt biển, hệ thống radar và tàu tuần tiễu của địch quét qua quét lại như những con mắt cú vọ.

"Địch phát hiện rồi! Máy bay và tàu chiến đang ép sát!" — Tiếng hô từ trên boong tàu dội xuống xé toạc bầu không khí căng thẳng.

Ngay sau đó là những tiếng nổ chát chúa. Đạn pháo của địch bắn xối xả, mặt biển dựng lên những cột nước khổng lồ, hất con tàu chao đảo dữ dội. Một mảnh đạn văng trúng hầm máy, khói bốc lên nghi ngút, động cơ chính khục khục vài tiếng rồi lịm hẳn. Con tàu mất đà, bất động giữa vòng vây. Trên trời, pháo sáng của địch thả xuống sáng rực một vùng, vạch trần con tàu cô độc.

Thuyền trưởng Hồ Đắc Thạnh lao xuống, ánh mắt nghiêm nghị nhìn Nguyễn Văn Đức: "Không thoát được nữa rồi. Chuẩn bị hủy tàu thôi Đức, tuyệt đối không để một viên đạn rơi vào tay giặc!"

Ông Đức nhìn con tàu — đứa con tinh thần, ngôi nhà thứ hai đã cùng ông vào sinh ra tử. Sống mũi ông cay cay, nhưng ánh mắt nhanh chóng lấy lại sự kiên định. "Rõ! Anh và anh em rút trước đi, để hầm máy cho tôi!"

Quy luật bất thành văn của Đoàn tàu không số: Người thợ máy luôn là người cuối cùng ở lại. Dưới hầm tàu lúc này là hàng tấn bộc phá đã được cài sẵn, chỉ chờ một mồi lửa là sẽ biến toàn bộ con tàu cùng hơn 60 tấn vũ khí thành tro bụi.

Ông Đức ở lại một mình trong hầm máy tối om, khói bụi mù mịt. Bằng đôi bàn tay chai sạn và sự bình tĩnh đến lạ lùng, ông sờ soạn trong đêm, nối từng sợi dây kíp nổ vào khoang chứa thuốc súng. Bên trên, tiếng súng máy của địch bắn vào mạn tàu kêu "binh binh" lạnh gáy. Địch đang áp sát, chúng muốn bắt sống con tàu.

"Phải nhanh lên!" — Ông Đức tự nhủ. Khi những nút thắt cuối cùng hoàn thành, ông châm lửa vào sợi dây cháy chậm. Đốm lửa xanh lét bắt đầu cháy xèo xèo, ngắn dần, ngắn dần... Thời gian tính bằng giây.

Ông Đức nhoài người, ra sức leo lên boong tàu. Vừa ló đầu ra, một luồng gió biển ùa vào mặt. Không kịp suy nghĩ, ông nhắm mắt, dùng hết sức bình sinh lao mình qua mạn tàu, nhảy xuống dòng đại dương đen thẳm.

"ẦM... BÙM...!!!"

Một tiếng nổ xé toạc bầu trời, kinh hoàng đến mức làm rung chuyển cả một vùng biển rộng lớn. Một quầng lửa khổng lồ, đỏ rực như một mặt trời nhỏ dựng đứng giữa đại dương, thiêu rụi mọi tham vọng của kẻ thù. Sức ép từ vụ nổ kinh thiên động địa dội thẳng xuống mặt nước.

Dưới lòng biển, ông Đức bị một lực đẩy vô hình hất văng ra xa. Sóng cuộn như muốn xé nát cơ thể ông. Đầu ông va đập mạnh vào mảnh vỡ, máu chảy ra hòa vào nước biển mặn chát. Ông ngạt thở, đôi mắt nhắm nghiền rồi lịm đi, chìm dần vào khoảng không vô tận.

Khi ông Đức mở mắt ra, xung quanh là một màn đêm tịch mịch. Ông không chết. Sóng biển đã đẩy ông nổi lên, và theo bản năng sinh tồn, hai tay ông vẫn ghì chặt vào một mảnh gỗ vỡ của con tàu thân yêu.

Toàn thân đau nhức như gãy từng khúc xương, cái lạnh của nước biển đêm thấm sâu vào da thịt khiến răng ông đánh vào nhau lập cập. Lênh đênh cô độc giữa đại dương bao la, ông nghe rõ cả tiếng sóng gầm rít và nỗi sợ hãi về những đàn cá mập ngửi thấy mùi máu. Nhưng người thợ máy ấy không bỏ cuộc. Trong đầu ông chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Phải sống để tiếp tục trở về, tiếp tục lái những con tàu khác vào Nam.

Ông cứ bám lấy mảnh gỗ ấy, phó mặc cho số phận đưa đẩy suốt nhiều giờ đồng hồ. Cho đến khi trời gần tảng sáng, trong ánh mờ ảo của sương đêm, ông nghe thấy tiếng "bõm, bõm" của mái chèo.

Một chiếc thuyền nan nhỏ của đội du kích địa phương xuất hiện. Thấy một bóng người dập dềnh trên mặt nước, họ vội vã chèo tới. Khi những bàn tay ấm áp của đồng đội kéo ông lên thuyền, Nguyễn Văn Đức chỉ kịp thào thào: "Tàu hủy... an toàn rồi..." trước khi một lần nữa ngất đi vì kiệt sức.

Đó là lần thứ ba ông tự tay hủy tàu và sống sót trở về từ cõi chết một cách kỳ diệu. Người thợ máy Nguyễn Văn Đức đã viết nên một huyền thoại sống, một khúc tráng ca bất tử giữa lòng đại dương bao la của Đường Hồ Chí Minh trên biển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn