sông Thạch Hãn
Tôi còn nhớ rõ sông Thạch Hãn. Đó là con đường sống, cũng là ranh giới giữa sự sống và cái chết. Ban ngày địch kiểm soát gắt gao, ban đêm chúng tôi mới lặng lẽ vượt sông tiếp tế, đưa thương binh ra ngoài. Nhiều đồng đội của tôi đã nằm lại giữa dòng nước ấy… Không kịp một lời trăn trối.
Có một lần, đơn vị tôi nhận lệnh giữ một góc thành. Bom rơi dày đến mức đất rung lên từng hồi. Một người bạn thân của tôi – thằng Hùng – vừa cười nói buổi sáng, đến chiều đã hy sinh. Tôi cùng anh em vội vã chôn bạn ngay trong lòng thành, không bia, không mộ. Chỉ kịp cắm một cành cây làm dấu… rồi lại tiếp tục chiến đấu.
Chúng tôi sống trong địa đạo, ăn lương khô, uống nước mưa. Có khi ba ngày không ngủ. Nhưng lạ lắm, không ai nghĩ đến việc bỏ vị trí. Ai cũng hiểu: nếu Thành cổ mất, thì biết bao xương máu đã đổ xuống sẽ trở nên vô nghĩa.
81 ngày đêm… đó không chỉ là con số. Đó là từng giờ, từng phút giành giật sự sống. Là tiếng gọi “đồng chí ơi!” trong mưa bom. Là những bàn tay nắm chặt trước giờ xung phong. Và cũng là những giọt nước mắt lặng lẽ khi mất đi đồng đội.



