Sông Thạch Hãn – con đường sinh tử
Sông Thạch Hãn – con đường sinh tử
Muốn vào Thành cổ, bộ đội phải vượt qua sông Thạch Hãn. Dòng sông hiền hòa ngày thường, nhưng mùa hè năm ấy trở thành con đường chết chóc. Địch bố trí pháo sáng, đại bác, máy bay trinh sát suốt ngày đêm.
Nhiều chiến sĩ mang theo đạn, gạo, thuốc men, bơi qua sông trong đêm tối. Có người vừa chạm bờ thì trúng pháo, có người mãi mãi nằm lại giữa lòng sông.
Cựu chiến binh Lê Bá Dương nhớ lại:
“Mỗi lần vượt sông là một lần vĩnh biệt. Có đêm, tiểu đội đi mười người, sáng hôm sau chỉ còn ba.”
Sông Thạch Hãn không chỉ chở phù sa, mà còn chở máu xương của hàng nghìn người lính trẻ, lặng lẽ hòa vào đất mẹ.


