Bài viết

Sông Thạch Hãn – Dòng sông chở nặng ký ức chiến tranh

Nghệ An03/07/2026Đặng thị mai (Tân Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những dòng sông bồi đắp phù sa cho những cánh đồng. Có những dòng sông đi vào thi ca bằng vẻ đẹp hiền hòa. Riêng Sông Thạch Hãn, dòng sông ấy đã đi vào lịch sử bằng máu, nước mắt và sự hy sinh của hàng nghìn người lính trong mùa hè đỏ lửa năm 1972.

Hôm nay, Thạch Hãn hiền hòa chảy qua thị xã Quảng Trị, đôi bờ xanh ngắt bóng tre và những cánh đồng lúa. Khó ai có thể hình dung rằng hơn nửa thế kỷ trước, nơi đây từng là tuyến vận chuyển huyết mạch, là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, nơi biết bao người lính tuổi đôi mươi đã mãi mãi nằm lại để giữ vững Thành cổ Quảng Trị.

Trong cuộc chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, mọi con đường tiếp tế đều hướng về Thạch Hãn. Từ bờ bắc, những chuyến đò lặng lẽ chở bộ đội, đạn dược, lương thực, thuốc men vượt sông vào trận địa. Chiều ngược lại, những con thuyền lại đưa thương binh và liệt sĩ về phía sau. Dòng sông nhỏ bỗng trở thành "mạch máu" của chiến trường, nơi sự sống được tiếp nối từng giờ giữa mưa bom, bão đạn.

Để cắt đứt tuyến chi viện ấy, đối phương tập trung hỏa lực đánh phá dữ dội. Ban ngày, máy bay quần thảo trên bầu trời. Ban đêm, pháo sáng rực trắng mặt sông, tiếp đó là những loạt pháo cấp tập dội xuống các bến vượt. Mỗi chuyến đò rời bến đều là một cuộc đối mặt với tử thần. Người chèo đò biết mình có thể không trở về, nhưng vẫn lặng lẽ cầm mái chèo, bởi phía bên kia Thành cổ đang có những người đồng đội chờ từng hòm đạn, từng túi thuốc và từng ngụm nước.

Không chỉ có bộ đội công binh, lực lượng vận tải hay giao liên, trên dòng Thạch Hãn còn có biết bao chiến sĩ trẻ lần đầu bước vào chiến trường. Họ vượt sông trong đêm để vào Thành cổ, mang theo ba lô, khẩu súng và lá thư của mẹ còn chưa kịp đọc hết. Có người vừa đặt chân lên bờ nam đã bước ngay vào trận đánh. Cũng có người mãi mãi nằm lại giữa dòng nước trước khi kịp nhìn thấy Thành cổ ở phía trước.

Đối với các cựu chiến binh, ký ức về Thạch Hãn luôn gắn với hình ảnh những chuyến đò không trở lại. Có đêm, chiếc thuyền vừa ra giữa dòng thì trúng pháo. Tiếng nổ vang lên, rồi mặt sông lại lặng đi trong màn đêm. Những người còn sống không có thời gian để khóc. Họ lại đưa một con thuyền khác xuống nước, tiếp tục hành trình, bởi trận địa phía trước không thể thiếu người, thiếu đạn, thiếu lương thực.

Chiến tranh đã đi qua, nhưng dòng sông vẫn giữ trong lòng mình những câu chuyện chưa bao giờ cũ. Nhiều hài cốt liệt sĩ đã được quy tập, nhưng cũng còn không ít người vẫn yên nghỉ dưới lòng Thạch Hãn. Chính vì vậy, mỗi khi trở lại nơi đây, các cựu chiến binh luôn cúi đầu thật lâu trước mặt nước phẳng lặng. Với họ, mỗi con sóng đều là hình bóng của một người đồng đội.

Có lẽ không có câu thơ nào diễn tả đầy đủ nỗi xúc động ấy hơn những vần thơ của cựu chiến binh Lê Bá Dương:

Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm.
Có tuổi hai mươi thành sóng nước,
Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm.

Bốn câu thơ ngắn đã trở thành lời tri ân thiêng liêng đối với những người lính đã hóa thân vào dòng sông lịch sử. Mỗi lần được cất lên trong lễ tưởng niệm hay đêm hoa đăng, những câu thơ ấy lại khiến hàng nghìn người lặng đi vì xúc động.

Ngày nay, vào mỗi dịp tháng Bảy, hàng nghìn ngọn hoa đăng được thả xuống dòng Thạch Hãn. Ánh nến lung linh theo dòng nước mang theo lòng biết ơn của các thế hệ hôm nay đối với những người đã hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Không còn tiếng bom, không còn khói lửa, chỉ còn tiếng chuông ngân, tiếng gió và những lời cầu nguyện cho các anh được an nghỉ.

Thạch Hãn hôm nay không chỉ là một dòng sông của Quảng Trị. Đó là dòng sông của ký ức dân tộc. Dòng sông ấy đã chở những chuyến quân ra trận, chở những người lính trở về trong vòng tay đồng đội và cũng chở theo biết bao tuổi hai mươi mãi mãi hòa vào đất nước.

Đối với thế hệ trẻ, đến với Thạch Hãn không chỉ để tưởng nhớ quá khứ, mà còn để hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những hy sinh vô giá. Mỗi ngọn hoa đăng thả xuống dòng sông là một lời hứa tiếp nối truyền thống, sống có trách nhiệm với Tổ quốc và gìn giữ hòa bình mà cha anh đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân để giành lấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn