Sông Thạch Hãn – dòng sông hóa thành huyết mạch của Tổ quốc
Sông Thạch Hãn – dòng sông hóa thành huyết mạch của Tổ quốc
Muốn giữ được Thành cổ, bộ đội ta phải liên tục bổ sung lực lượng, vũ khí, lương thực. Và sông Thạch Hãn chính là con đường duy nhất để đi vào lòng chảo lửa ấy.
Ban ngày, máy bay trinh sát lượn vòng. Ban đêm, pháo sáng bắn lên trắng trời. Mặt sông lấp lóa ánh sáng chết chóc. Mỗi lần vượt sông là một lần đối mặt với tử thần.
Các chiến sĩ phải bơi qua sông trong đêm tối, trên lưng mang theo đạn dược, gạo, thuốc men. Có người vừa chạm bờ thì trúng bom, có người bị dòng nước cuốn đi không bao giờ trở lại.
Cựu chiến binh Lê Bá Dương từng nói:
“Sông Thạch Hãn ngày ấy không chỉ có nước, mà còn có máu của hàng nghìn đồng đội.”
Nhiều tiểu đội khi xuất phát đủ quân số, nhưng khi vào đến Thành cổ chỉ còn lại vài người. Những người ngã xuống không có mộ, thân xác hòa vào lòng sông, trở thành một phần của đất nước.
Chính vì vậy, sau chiến tranh, khi hòa bình trở lại, mỗi lần đứng trước dòng Thạch Hãn, những người lính năm xưa đều cúi đầu mặc niệm. Dòng sông ấy đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của sự hy sinh và lòng trung hiếu với Tổ quốc.



