Sông Thạch Hãn: Dòng sông hoa và khúc tráng ca bất tử của tuổi đôi mươi
Tác giả:Tạ Thị Phương Linh

Trong bản hùng ca giữ nước của dân tộc Việt Nam, có những địa danh không chỉ gắn với bom đạn chiến tranh mà đã hóa thân thành biểu tượng của sự linh thiêng và lòng quả cảm. Nhắc đến Quảng Trị anh hùng, bên cạnh Thành cổ kiêu hãnh, người ta lại nghẹn ngào nhắc đến dòng sông Thạch Hãn – nhân chứng trầm mặc của lịch sử, nơi hàng vạn người lính trẻ đã vĩnh viễn gửi lại tuổi thanh xuân của mình vào lòng nước mát lạnh.
I. Thạch Hãn – Con đường huyết mạch và khúc tráng ca vượt sông
Mùa hè năm 1972, khi chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị diễn ra ác liệt bậc nhất lịch sử, sông Thạch Hãn chính là "cầu nối" sinh tử duy nhất giữa hai bờ Nam - Bắc.
Để duy trì trận địa, tiếp viện lương thực, đạn dược và đưa thương binh qua lại, hàng ngàn chiến sĩ bộ đội, thanh niên xung phong đã phải vượt qua dòng nước cuộn chảy dưới làn mưa bom bão đạn của kẻ thù. Pháo binh địch từ Á Tử, Hải Lăng ngày đêm trút đạn chặn kích, máy bay quần thảo không ngớt. Biết bao chuyến xuồng, bè phao vừa rời bến chưa kịp cập bờ đã vỡ nát dưới tầm hỏa lực. Nhiều người lính chưa kịp đặt chân lên đất Thành cổ để chiến đấu đã vĩnh viễn nằm lại lòng sông. Nước sông Thạch Hãn khi ấy đỏ rực máu hồng, hòa cùng khói lửa chiến tranh, hóa thành một khúc tráng ca bi tráng tột cùng.
II. Lời thơ tri ân nghẹn ngào
Chiến tranh đã lùi xa, dòng Thạch Hãn nay hiền hòa trôi giữa đôi bờ xanh mướt, nhưng mỗi khi nhắc lại, lòng người dân đất Việt vẫn dâng lên niềm xúc động khôn nguôi. Những vần thơ viết về sông Thạch Hãn luôn mang nặng nghĩa tình, là nén tâm nhang tri ân những người lính mãi mãi tuổi đôi mươi:
Nhẹ bước chân và thả nhẹ dòng trôi
Cho tôi động lại vài lời sâu kín
Thạch Hãn ơi, xin đừng dòng nước lạnh
Bởi dưới lòng sâu, ấm lạnh máu anh nằm...
Đò ngược đò xuôi dòng nước chảy
Ai hay lòng sông nặng đáy sầu
Mỗi gốc cây, hòn đá, bờ lau
Đều thấm đẫm tuổi xuân người ngã xuống.
Khơi dòng lịch sử, ngàn năm bi tráng
Hỡi dòng sông hoa trắng ngập bờ
Các anh đi hóa những vần thơ
Cho đất nước trọn màu cờ thắm đỏ...
III. Dòng sông hoa và lời hứa với quá khứ
Ngày nay, cứ mỗi độ tháng bảy về hay vào những dịp lễ Tết, người dân khắp mọi miền đất nước lại về bên bờ Thạch Hãn để thả những cánh hoa đăng, những vòng hoa trắng xuống dòng nước.
Mỗi ngọn nến thả trôi là một lời tri ân, gửi gắm tâm niệm rằng: Dưới đáy dòng sông xanh biếc ấy, các anh đang yên nghỉ trong giấc ngủ ngàn thu. Sông Thạch Hãn nay đã trở thành dòng sông hoa – nơi gửi gắm nỗi nhớ thương vô hạn và lòng biết ơn sâu sắc của thế hệ hôm nay đối với những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Các anh đã hóa thân vào hồn thiêng sông núi, để lại cho đời sau một nền hòa bình trọn vẹn và niềm tự hào mãi mãi không quên.


