Khác

Sông Thạch Hãn: Nơi Tình Đồng Đội Vượt Qua Ranh Giới Sinh Tử

Bài viết là dòng hồi tưởng đầy xúc động về cuộc chiến khốc liệt 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Tâm điểm là lòng quả cảm của người lính trẻ Nguyễn Xuân Sự khi đối mặt với hiểm nguy giữa dòng Thạch Hãn để hoàn thành nhiệm vụ và quyết tâm không bỏ rơi đồng đội bị thương giữa làn mưa bom bão đạn

Quảng Trị30/03/2026Nguyễn Tiến Nhật (phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của ông Nguyễn Xuân Sự, mùa hè năm 1972 không chỉ có cái nắng cháy da của vùng đất lửa Quảng Trị, mà còn là những ngày tháng "đỏ lửa" tại Thành cổ – nơi mà mỗi mét vuông đất đều thấm đẫm máu và hoa. Khi ấy, ông Sự và người đồng đội thân thiết tên Hùng (quê Hưng Yên) mới chỉ mười tám đôi mươi. Họ gác lại bút nghiên, rời xa giảng đường và những hoài bão thanh xuân để khoác lên mình màu áo xanh bám trụ tại chiến trường ác liệt nhất của cuộc kháng chiến. Tại đây, dòng sông Thạch Hãn hiền hòa đã trở thành một nhân chứng bi tráng, nơi che chở nhưng cũng là nơi nằm lại của biết bao người lính trẻ.

Kỷ niệm sâu đậm nhất, cũng là thử thách nghiệt ngã nhất đối với ông Sự, chính là nhiệm vụ phá cầu giữa lúc chiến sự đang ở giai đoạn căng thẳng. Trong đêm tối mịt mùng, hai người lính trinh sát lặng lẽ bơi qua dòng Thạch Hãn với mục tiêu gài mìn phá chân cầu của địch. Giữa dòng nước xiết, một loạt đạn bất ngờ từ phía đối phương đã khiến ông Hùng bị trọng thương. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, thay vì chọn sự an toàn cho bản thân, ông Sự đã dùng hết sức bình sinh dìu đồng đội vào một lô cốt gần đó. Ông vội vã xé áo làm băng gạc, garô cầm máu cho bạn rồi khẽ khàng động viên ông Hùng cố gắng ẩn nấp chờ đợi.

Gác lại nỗi lo âu cho bạn, ông Sự đơn độc quay trở lại dòng sông, giữa tiếng nổ chát chúa của bom đạn để hoàn thành nốt phần nhiệm vụ còn dang dở. Khi khối thuốc nổ đã được đặt đúng vị trí, ông không rút lui về tuyến sau mà lập tức quay lại tìm đồng đội. Sự dũng cảm phi thường và tình đồng chí sâu nặng đã giúp ông đưa được ông Hùng rời khỏi khu vực nguy hiểm một cách thần kỳ. Hành động ấy không chỉ đơn thuần là việc chấp hành mệnh lệnh, mà là minh chứng cao đẹp nhất cho sự bao dung và đức hy sinh của những người lính Cụ Hồ.

Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện của ông Sự và ông Hùng vẫn như một ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn thế hệ trẻ. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng máu xương và những năm tháng thanh xuân của cha anh. Bài học về lòng tận tụy, ý chí kiên cường và tình nghĩa giữa con người với con người từ hai người lính trinh sát ấy vẫn còn nguyên giá trị. Đó là kim chỉ nam để mỗi bạn trẻ sống có lý tưởng hơn, biết trân trọng hòa bình và đóng góp sức mình cho sự phát triển của quê hương, đất nướ

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn