Sông Thạch Hãn và lời thề thủy chung sau bảy ngày cưới
Chiều rơi chậm trên bờ Thạch Hãn, gió thổi qua những dải cỏ khô mang theo thứ mùi ngai ngái quen thuộc mùi cỏ cháy. Người ta bảo, chỉ cần hít một hơi thôi, mùa hè đỏ lửa của hơn nửa thế kỷ trước sẽ bật dậy, sống dậy nguyên hình với tiếng bom rền, với tiếng người gọi nhau trong bóng tối, với cả tiếng khóc thầm chưa kịp cất lời. Người phụ nữ tóc trắng đứng bên mép sông, bàn tay gầy lần theo từng nhành cỏ úa, và không ai cần hỏi cũng biết: nơi chị đứng chính là nơi người chồng bảy ngày của chị liệt

Chiều rơi chậm trên bờ Thạch Hãn, gió thổi qua những dải cỏ khô mang theo thứ mùi ngai ngái quen thuộc mùi cỏ cháy. Người ta bảo, chỉ cần hít một hơi thôi, mùa hè đỏ lửa của hơn nửa thế kỷ trước sẽ bật dậy, sống dậy nguyên hình với tiếng bom rền, với tiếng người gọi nhau trong bóng tối, với cả tiếng khóc thầm chưa kịp cất lời. Người phụ nữ tóc trắng đứng bên mép sông, bàn tay gầy lần theo từng nhành cỏ úa, và không ai cần hỏi cũng biết: nơi chị đứng chính là nơi người chồng bảy ngày của chị liệt



