sống trách nhiệm, dám cống hiến và trân trọng hòa bình.
sống trách nhiệm, dám cống hiến và trân trọng hòa bình.
Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, cô gái trẻ Mã Thị Hoành rời quê hương thôn 6, Thanh Lãng, khoác lên mình màu áo Thanh niên xung phong. Khi ấy, cô mới tròn hai mươi tuổi, mang theo trong tim một niềm tin giản dị mà mạnh mẽ: đất nước cần, tuổi trẻ sẵn sàng.
Trong một đợt làm nhiệm vụ mở đường và bảo đảm giao thông phục vụ tiền tuyến, đơn vị của chị gặp phải trận bom dữ dội. Máy bay địch gầm rú trên đầu, bom trút xuống làm mặt đường bị cày xới, khói bụi mù mịt. Giữa hiểm nguy, chị Hoành cùng đồng đội lao ra hiện trường, bất chấp bom nổ chậm còn sót lại, khẩn trương san lấp hố bom, kéo vật cản, giữ cho tuyến đường không bị gián đoạn. Có lúc đất đá vùi lấp đến đầu gối, tai ù đặc vì tiếng nổ, nhưng không ai lùi bước.
Khi đoàn xe chi viện an toàn vượt qua tuyến đường vừa được thông suốt, trời đã nhá nhem tối. Những người thanh niên xung phong lặng lẽ nhìn nhau, mồ hôi hòa lẫn bùn đất, ánh mắt ánh lên niềm tự hào. Không tiếng súng trên tay, nhưng mỗi mét đường giữ được hôm ấy là một chiến công thầm lặng, góp phần làm nên thắng lợi chung của dân tộc.
Năm 1977, hoàn thành nhiệm vụ, chị Mã Thị Hoành xuất ngũ, trở về quê hương tiếp tục cuộc sống đời thường. Hôm nay, người cựu Thanh niên xung phong năm xưa vẫn giản dị nơi thôn 6, Thanh Lãng, nhưng ký ức về những năm tháng gian khổ mà hào hùng ấy vẫn là ngọn lửa truyền cảm hứng cho các thế hệ trẻ: sống trách nhiệm, dám cống hiến và trân trọng hòa bình.


