Bài viết

Sống Trong Lửa Đạn

Hồi Ký của người chiến sĩ về những năm tháng kháng chiến

Lào Cai01/06/2026Long Thị Hải (Xã Bản Lầu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mình viết thêm cho bạn một câu chuyện khác, vẫn theo giọng kể của một người lính từng trải:

Tôi nhập ngũ vào một buổi chiều cuối thu, khi cánh đồng quê vừa gặt xong, mùi rơm rạ còn thơm nồng trong gió. Khi ấy, tôi chỉ là một chàng trai mới lớn, chưa từng đi xa khỏi lũy tre làng, vậy mà đã khoác lên mình bộ quân phục, cầm súng và bước vào cuộc chiến.

Những ngày đầu hành quân, tôi nhớ nhất là cảm giác vừa háo hức, vừa lo sợ. Háo hức vì được góp phần bảo vệ Tổ quốc, nhưng cũng sợ – sợ cái chết, sợ không còn ngày trở về. Thế nhưng, nỗi sợ ấy dần bị lấn át bởi thực tế khốc liệt của chiến trường.

Chúng tôi đi qua những vùng đất bị bom cày xới, nhà cửa đổ nát, khói vẫn còn âm ỉ. Có những ngôi làng chỉ còn lại nền đất cháy đen. Mỗi lần nhìn thấy cảnh ấy, lòng tôi lại quặn lại. Chính những hình ảnh đó đã khiến chúng tôi càng thêm quyết tâm chiến đấu.

Cuộc sống của người lính khi ấy là những ngày dài bám trận địa. Có khi phải đào hầm suốt đêm dưới ánh đèn le lói, tay phồng rộp, người lấm lem bùn đất. Có khi phải nằm im hàng giờ giữa bãi cỏ, không dám cử động, chỉ để chờ thời cơ. Một tiếng động nhỏ cũng có thể đổi lấy cả mạng sống.

Tôi nhớ một đêm đặc biệt – đêm mà đơn vị chúng tôi bị bao vây. Địch nã pháo liên tục, ánh chớp lóe lên từng hồi, sáng rực cả một góc trời. Tiếng nổ dội vào tai đến ù đặc, đất đá văng khắp nơi. Chúng tôi nằm ép sát xuống đất, tim đập dồn dập.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nghĩ đến gia đình. Nghĩ đến mẹ, đến mái nhà tranh, đến những buổi chiều yên bình nơi quê cũ. Tôi tự hỏi liệu mình có còn cơ hội trở về hay không. Nhưng rồi tiếng gọi của đồng đội kéo tôi trở lại thực tại. Chúng tôi siết chặt tay nhau, không ai nói gì, nhưng ánh mắt thì hiểu: phải sống, phải chiến đấu đến cùng.

Rạng sáng hôm sau, khi đợt pháo kích tạm ngưng, chúng tôi phản công. Trận đánh diễn ra ác liệt, từng mét đất giành giật bằng máu. Tôi đã thấy đồng đội mình ngã xuống ngay bên cạnh. Có người còn kịp gọi tên mẹ trước khi lịm đi.

Chiến tranh là vậy – không có chỗ cho sự yếu lòng. Chúng tôi chỉ kịp đặt họ xuống, phủ tạm lớp đất, rồi lại tiếp tục tiến lên. Không phải vì vô tình, mà vì nếu dừng lại, tất cả có thể sẽ hy sinh vô ích.

Sau này, khi hòa bình lập lại, tôi mới có thời gian để nhớ, để đau. Những khuôn mặt ấy, những giọng nói ấy vẫn theo tôi suốt cuộc đời. Có những đêm tôi giật mình tỉnh giấc, tưởng như vẫn nghe tiếng bom rơi, tiếng đồng đội gọi nhau giữa chiến trường.

Nhưng dù ký ức có khắc nghiệt đến đâu, tôi chưa bao giờ hối hận. Bởi tôi biết, chúng tôi đã sống một thời tuổi trẻ thật ý nghĩa – một thời mà mỗi người đều sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Giờ đây, khi đất nước đã yên bình, tôi chỉ mong thế hệ sau hiểu rằng: hòa bình không phải là điều hiển nhiên. Nó là kết quả của biết bao mất mát. Các bạn không cần phải sống trong bom đạn như chúng tôi, nhưng hãy sống có trách nhiệm, có lý tưởng, biết trân trọng những gì mình đang có.

Bởi giữ gìn hòa bình, đôi khi không phải bằng súng đạn, mà bằng chính ý thức, lòng tự hào và sự cống hiến thầm lặng mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn