Sóng xô về phía đất liền
Khi những cơn gió chướng cuối ngày thổi từ phía sông vào làm xao động mấy chậu cây bàng vuông trước sân, căn nhà của chú Trần Văn Hải (chú Hải Trường Sa) tại xã Tân Phú Đông mới trở lại không gian yên tĩnh. Cả ngày hôm nay, ngôi nhà nhỏ của người cựu binh Hải quân rộn rã hẳn lên nhờ bàn tay dọn dẹp, lau chùi của các bạn đoàn viên trường Phú Thạnh. Mùi nước lau sàn xen lẫn mùi sơn mới từ chiếc hàng rào vừa được tụi nhỏ quét lại khiến không khí Tết như đã chạm ngõ.
Trước đó không lâu, góc sân nhỏ này còn ríu rít tiếng nói cười. Khi chú Hải mang mô hình chiếc tàu Hải quân bằng vỏ đạn đặt lên bàn trà, đám học trò liền ùa lại, mắt đứa nào đứa nấy sáng rỡ.
Nam, một cậu học sinh năng nổ, khẽ chạm tay vào mô hình con tàu rồi ngước lên nhìn chú Hải, tò mò hỏi: — "Chú Hải ơi, hồi xưa chú đi lính giữ đảo Trường Sa tận mấy năm lận đúng không chú? Con nghe nói ngoài đó toàn nắng với gió biển thôi, lại không có điện, thiếu nước ngọt trầm trọng, thì các chú sinh hoạt làm sao vậy ạ?"
Chú Hải cười, nếp nhăn nơi khóe mắt sâu hoắm, mang đậm dấu ấn của nắng gió khơi xa. Chú trìu mến nhìn Nam rồi đáp: — "Thiếu thốn đủ đường con ạ! Hồi đó làm gì có điện mặt trời hay máy lọc nước biển như bây giờ. Mỗi người chỉ được tiêu chuẩn một ca nước ngọt nhỏ mỗi ngày thôi. Anh em chú phải nhường nhau từng chút một, tắm xong thì hứng lại cái nước đó để dành tưới cho mấy gốc cải mầm trồng trong thùng xốp. Khổ nhất là những đêm ôm súng gác dưới cái lạnh thấu xương của gió biển, xung quanh chỉ có tiếng sóng gầm, mắt thì phải căng ra không rời một khoảng biển trời của Tổ quốc."
Hà, cô bé ngồi bên cạnh, nghe kể mà rưng rưng nước mắt, khẽ hỏi: — "Vừa xa nhà, vừa vất vả nguy hiểm như vậy, có khi nào chú thấy nản lòng muốn về đất liền không chú?"
Chú Hải vỗ vai Hà, giọng chú trầm ấm nhưng đầy kiên định: — "Lúc mới ra đảo, nhớ đất liền, nhớ nhà đến cồn cào ruột gan chứ con. Nhưng khi đứng trước cột mốc chủ quyền, nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay giữa biển khơi mênh mông, trong lòng chú chỉ còn lại niềm tự hào và ý chí quyết tâm giữ đảo. Nếu ai cũng đòi ở đất liền, ai cũng sợ khổ, thì ai sẽ đứng nơi đầu sóng ngọn gió để giữ gìn biển đảo quê hương?"
Nam đứng bật dậy, nghiêm trang giơ tay chào chú Hải theo kiểu tác phong quân đội rồi dõng dạc: — "Chú ơi, tụi con xem phóng sự trên tivi thấy các anh chiến sĩ bây giờ ngoài đảo vẫn vất vả quá. Hôm nay được gặp và nghe chú kể, tụi con càng thấy mình phải có trách nhiệm học tập thật tốt để sau này tiếp bước các chú, giữ gìn trọn vẹn biển đảo quê hương!"
Nhớ lại lời hứa non nớt nhưng đầy quả quyết của tụi nhỏ làm chú Hải ấm lòng đến lạ. Chú ngồi bên chiếc bàn trà, đôi bàn tay rám nắng, thô ráp khẽ vuốt ve mô hình con tàu. Bước chân vào nhà, bác Chín Lực – người bạn già cùng xóm và cũng là một cựu binh bộ binh – cất giọng khàn khàn phá tan dòng suy tưởng: — "Sao rồi ông Hải? Sáng nay nghe tụi nhỏ thanh niên xung kích tới reo hò dữ quá, có kể cho tụi nó nghe chuyện 'đặc sản' bão biển với rau xanh ngoài đảo không?"
Chú Hải cười xòa, rót chén trà nóng mời người bạn già: — "Kể hết chứ ông Chín! Tụi nhỏ vây quanh hỏi han đủ điều. Lúc tụi nó chuẩn bị về, có đứa còn ôm lấy tôi hứa sau này sẽ học hành để tiếp tục giữ gìn biển đảo. Nghe câu đó, tôi thấy bao nhiêu năm thanh xuân mình cống hiến nơi đầu sóng ngọn gió thật không uổng phí tí nào."
Bác Chín Lực nhấp ngụm trà, nhìn ra cây bàng vuông – loài cây được chú Hải mang từ đảo xa về trồng trước cửa giờ đã xanh tốt, tán lá xòe rộng che mát cả góc sân: — "Ừ, hồi đó tụi mình đi nghĩa vụ, đứa ra rừng, đứa ra đảo, gian khổ không kể xiết nhưng lòng thì nhẹ tênh. Giờ nhìn tụi nhỏ đi hoạt động tình nguyện, mang áo xanh đi giúp dân, tôi lại nhớ cái thời tụi mình hừng hực sức trẻ."
Two người lính già ngồi lặng yên dưới mái hiên, nghe tiếng gió xuân thổi qua tán lá bàng vuông xào xạc như tiếng sóng biển năm nào. Giữa làng quê yên bình đang đổi mới từng ngày, họ biết rằng ngọn lửa giữ nước bền bỉ, từ đất liền ra tới khơi xa, chưa bao giờ tắt. Nó đã được trao lại cho những bờ vai trẻ tuổi, tự tin và đầy khát vọng của thế hệ hôm nay.



