SỐNG XỨNG ĐÁNG VỚI NHỮNG GÌ CHA ÔNG ĐÃ HY SINH
Trong những năm tháng tuổi trẻ, mỗi thế hệ đều có một hoàn cảnh riêng và những nhiệm vụ riêng. Khi nhìn lại quãng đời quân ngũ của mình, bác Lương không chỉ nhớ về những năm tháng đã qua mà còn dành nhiều tâm niệm cho thế hệ trẻ hôm nay. Điều bác mong muốn là những người trẻ biết trân trọng những gì thế hệ cha ông đã trải qua và từ đó tự nhắc mình phải sống sao cho xứng đáng.
Bác Lương bước vào quân ngũ từ năm 1959. Khi ấy, bác còn là một người thanh niên, rời quê hương để thực hiện nghĩa vụ. Những ngày đầu xa nhà, nỗi nhớ quê hương, nhớ bạn bè là điều không thể tránh khỏi. Đặc biệt trong những đêm đi gác, khi không gian yên tĩnh, nỗi nhớ ấy càng trở nên rõ ràng hơn.
Nhưng bên cạnh nỗi nhớ là một điều lớn hơn: ý thức về trách nhiệm của người thanh niên đối với Tổ quốc.
Chính tình yêu Tổ quốc đã trở thành động lực để người thanh niên năm ấy lên đường. Đó cũng là điều mà khi nhìn lại tuổi trẻ của mình, bác Lương lựa chọn để nói về một thời đã qua: “Yêu Tổ quốc.”
Tình yêu ấy được thể hiện bằng hành động. Đó là việc lên đường nhập ngũ, chấp nhận cuộc sống quân ngũ và cùng đồng đội rèn luyện, thực hiện nhiệm vụ. Những ngày đầu, anh em giúp đỡ và chia sẻ với nhau trong huấn luyện. Những buổi trưa tranh thủ tập ngắm súng, tập đường ngắm cơ bản hay các động tác ném lựu đạn đã trở thành những ký ức đáng nhớ.
Sau những ngày đầu ấy là những năm tháng tiếp tục phục vụ nhiệm vụ, trong đó có thời gian gắn với chiến dịch đường sắt. Đến năm 1976, bác nhớ về ngày khánh thành, thông chuyến tàu Bắc – Nam đầu tiên như một dấu mốc đặc biệt trong quãng đời quân ngũ.
Những ký ức ấy cho thấy một chặng đường tuổi trẻ đã được sống với mục đích và trách nhiệm. Đó cũng là cơ sở để bác Lương gửi gắm những suy nghĩ của mình đến đoàn viên, thanh thiếu niên hôm nay.
Theo bác, người trẻ trước hết phải biết sống có mục đích và có lý tưởng. Có mục đích để biết mình cần phấn đấu vì điều gì, có lý tưởng để có thể kiên định với con đường đã lựa chọn.
Nhưng có mục tiêu thôi chưa đủ. Người trẻ còn phải biết cố gắng thực hiện mục tiêu ấy.
Cuộc sống chắc chắn sẽ có khó khăn và vất vả. Trên con đường trưởng thành, không phải lúc nào mọi việc cũng thuận lợi. Có những lúc kết quả chưa được như mong muốn, có những lúc phải đối mặt với thử thách. Theo bác Lương, điều quan trọng là không được sờn lòng.
Đã xác định được mục tiêu thì phải cố gắng. Đã có tâm nguyện thì phải nỗ lực để hoàn thành.
Đó là một bài học giản dị nhưng được đúc kết từ những năm tháng mà bác đã trải qua. Người lính trẻ năm xưa cũng từng có những lúc nhớ nhà, nhớ quê, nhưng vẫn phải tiếp tục nhiệm vụ. Chính việc kiên định với trách nhiệm của mình đã giúp người lính vượt qua những cảm xúc riêng để hoàn thành công việc.
Từ đó, bác mong muốn thế hệ trẻ hôm nay cũng phải biết rèn luyện ý chí và tinh thần trách nhiệm.
Rèn luyện không phải là điều gì quá xa vời. Đó có thể là việc học tập nghiêm túc, làm tốt công việc của mình, biết sửa chữa những thiếu sót, biết cố gắng khi gặp khó khăn và không dễ dàng bỏ cuộc.
Mỗi người trẻ cần tự đặt ra cho mình một mục tiêu phù hợp, sau đó từng bước phấn đấu để đạt được mục tiêu ấy.
Bác Lương cũng mong thế hệ trẻ biết noi gương cha ông. Bởi những gì thế hệ trước đã trải qua không chỉ là những câu chuyện để kể lại, mà còn là những giá trị cần được tiếp nối.
Thế hệ cha ông đã từng dành những năm tháng tuổi trẻ cho quê hương, đất nước. Có người rời gia đình, có người rời quê hương, có người phải trải qua những năm tháng khó khăn, gian khổ. Những điều ấy đã góp phần tạo nên cuộc sống hôm nay.
Vì vậy, thế hệ trẻ cần biết trân trọng.
Nhưng trân trọng không chỉ là nhớ về quá khứ. Điều quan trọng hơn là biến sự trân trọng ấy thành động lực để sống tốt hơn trong hiện tại.
Theo tâm niệm của bác Lương, người trẻ cần lấy tình yêu Tổ quốc làm động lực để tự nguyện rèn luyện và phát triển bản thân. Khi mỗi người biết tự hoàn thiện mình, đó cũng là một cách để thể hiện trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.
Một người trẻ có thể bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Học tập tốt hơn, rèn luyện tốt hơn, sống có trách nhiệm hơn, biết cố gắng hoàn thành nhiệm vụ và biết giúp đỡ những người xung quanh. Những việc ấy, khi được thực hiện bằng tinh thần tự giác và trách nhiệm, sẽ tạo nên giá trị của tuổi trẻ.
Bác Lương không đặt ra những điều quá lớn lao cho thế hệ hôm nay. Điều bác muốn nhắn nhủ là hãy sống sao cho những năm tháng tuổi trẻ của mình có ý nghĩa.
Bởi tuổi trẻ chỉ đến một lần.
Nhìn lại tuổi trẻ của mình, bác đã có những năm tháng gắn bó với quân đội. Từ ngày nhập ngũ năm 1959 đến những năm tháng phục vụ chiến dịch đường sắt và dấu mốc thông chuyến tàu Bắc – Nam năm 1976, đó là một chặng đường dài.
Điều còn lại sau nhiều năm không chỉ là những ký ức, mà còn là niềm tin rằng mình đã cố gắng thực hiện trách nhiệm của một người thanh niên đối với Tổ quốc.
Đó cũng chính là điều bác mong thế hệ trẻ hôm nay có được.
Không phải ai cũng phải đi qua những hoàn cảnh giống thế hệ trước. Mỗi thời đại có một cách đóng góp khác nhau. Nhưng ở bất kỳ thời đại nào, người trẻ cũng cần có mục tiêu, có lý tưởng và có trách nhiệm với lựa chọn của mình.
Nếu thế hệ trước đã lấy tình yêu Tổ quốc làm động lực để lên đường, thì thế hệ hôm nay cần lấy tình yêu ấy làm động lực để học tập, rèn luyện, lao động và phát triển bản thân.
Nếu cha ông đã vượt qua khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ, thì người trẻ hôm nay cũng cần học ở cha ông tinh thần không sờn lòng trước thử thách.
Nếu thế hệ trước đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời cho đất nước, thì thế hệ hôm nay cần biết sử dụng tuổi trẻ của mình một cách có ý nghĩa.
Đó chính là cách thiết thực nhất để sống xứng đáng với những gì cha ông đã hy sinh và cống hiến.
Từ câu chuyện của bác Lương, lời nhắn gửi đến thế hệ trẻ không cầu kỳ, nhưng chứa đựng một điều rất rõ ràng: hãy biết mình sống vì điều gì, hãy có mục tiêu và lý tưởng, hãy kiên trì với con đường đúng đắn và đừng sờn lòng khi gặp khó khăn.
Quan trọng hơn, hãy biết nhìn về thế hệ cha ông để hiểu giá trị của những gì mình đang có hôm nay.
Bởi ký ức của người lính không chỉ để nhớ.
Ký ức ấy còn để trao lại một lời nhắn gửi cho thế hệ sau: hãy sống có mục đích, có lý tưởng; hãy yêu Tổ quốc bằng những việc làm cụ thể; hãy tự nguyện rèn luyện, phát triển bản thân và sống sao cho xứng đáng với những thế hệ đã đi trước.



