Sốt rét rừng
Những ký ức khó quên về căn bệnh sốt rét nơi chiến trường
Đêm ấy, rừng sâu tĩnh lặng đến mức tiếng lá xào xạc dưới chân cũng trở nên rõ rệt. Tôi nằm co ro trong tấm võng rách, cảm giác lạnh buốt thấm vào xương. Sốt rét đã kéo đến từ hôm qua, đầu đau như búa bổ, toàn thân rã rời, nhưng tôi không dám kêu ca. Quân lệnh còn đó, đơn vị vẫn phải hành quân, và tôi phải cố gắng không làm đồng đội thêm lo lắng.
Mỗi khi nhắm mắt, tôi lại thấy những hình ảnh chập chờn: con đường rừng đầy bùn, những tán cây rậm rạp che mất cả ánh sáng, và tiếng côn trùng rả rích như nhịp đập của cơn sốt trong cơ thể. Tôi nhớ mình đã cố gắng bò ra gần con suối, uống vội một ngụm nước, nhưng cơn sốt lại dâng cao, người run bần bật, môi khô và môi tím tái. Một lúc, tôi nghĩ mình sẽ gục xuống, nhưng hình ảnh đồng đội bên cạnh — cũng mệt mỏi, cũng vất vả — khiến tôi phải nén đau để đứng dậy.
Có lần, một đồng đội đem cho tôi miếng sắn luộc. Anh nhìn tôi, đôi mắt tràn đầy lo lắng, rồi cười nhẹ: “Ăn đi, khỏi yếu nhé.” Tôi vừa cười vừa rơm rớm nước mắt, vì trong cái gian khổ ấy, một miếng sắn, một nụ cười lại trở nên quý giá đến vậy. Cơn sốt không biến mất, nhưng lòng tôi ấm lên, như được nhắc nhở rằng chúng tôi không đơn độc giữa rừng sâu.
Những ngày sau đó, tôi vẫn phải chịu đựng sốt rét rừng, lúc cao lúc thấp. Nhưng tôi nhớ nhất là cái cảm giác vừa yếu đuối vừa kiên cường: yếu vì bệnh tật hành hạ, kiên cường vì biết rằng đồng đội vẫn cần mình, rằng từng bước đi trong rừng sâu này đều là trách nhiệm và lòng tự hào.
Giờ đây, khi nhắc lại ký ức đó, tôi vẫn thấy mùi rừng, thấy cái lạnh thấu xương, thấy cơn sốt từng hằn lên cơ thể. Nhưng tôi cũng thấy nụ cười của đồng đội, thấy sự sẻ chia giản dị mà vô cùng quý giá. Sốt rét rừng đã khiến tôi hiểu rằng, gian khổ nhất cũng trở nên nhẹ đi nếu có tình người và lòng dũng cảm đồng hành



