Bài viết

* CÂU CHUYỆN: TỪ THỜI HOA LỬA ĐẾN NHỮNG TRANG HÒA BÌNH CỦA CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN VĂN SÁU

Đồng Nai25/06/2026Trương Gia Linh (khu phố bầu mây)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“ Ông Nguyễn Văn Sáu nhập ngũ năm mới tròn mười chín tuổi. Đó là những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa. Những người lính trẻ như ông bước vào chiến trường với hành trang giản dị: đôi dép cao su, chiếc ba lô nhẹ tênh và một niềm tin vững vàng vào ngày toàn thắng.

Trên dãy Trường Sơn, những đêm hành quân bất tận, tiếng súng rền xen lẫn tiếng gió rít qua tán rừng. Ông Sáu vẫn nhớ như in khoảnh khắc đồng đội ngồi quây quần bên bếp lửa nhỏ, truyền tay nhau miếng sắn, hát khẽ để quên đi cái giá lạnh và nỗi nhớ nhà. Có đồng đội ra đi mãi mãi, có người bị thương không thể trở về, nhưng ai cũng mang trong tim một lời nguyện chung:

“Đất nước nhất định phải hòa bình.”

Ông Sáu từng viết trong cuốn sổ tay đã sờn mép:

“Nếu mai này còn sống trở về, tôi sẽ đem hết sức mình xây dựng nơi quê hương đã nuôi lớn tôi.”

Năm hòa bình lập lại, ông Sáu trở về quê với cánh tay trái mang vết thương chiến trận, nhưng trái tim thì trọn vẹn niềm tin. Quê hương lúc ấy còn nghèo, ruộng đồng xác xơ, nhà cửa đổ nát. Không chờ ai nhắc nhở, ông bắt tay vào dựng lại căn nhà, khai hoang vườn tược, cùng bà con đào mương, mở lối.

Khi xã thành lập Hội Cựu Chiến Binh, ông Sáu là người có mặt đầu tiên. Ông đi vận động bà con xóa mù chữ, hướng dẫn thanh niên làm kinh tế, giúp đỡ gia đình khó khăn. Ai cần ông giúp, ông đều có mặt: từ sửa mái nhà cho hộ nghèo, xây sân chơi cho trẻ con, đến hòa giải những mâu thuẫn nhỏ trong xóm.

Người dân trong vùng thường nói:

“Chú Sáu đánh giặc ngày xưa kiên cường, nay làm việc nghĩa cũng bền như thế.”

Giờ đây, ở tuổi thất thập, mái tóc ông đã bạc trắng. Mỗi sáng, ông Sáu vẫn đạp chiếc xe cũ đến trường tiểu học xã. Ông làm điều đơn giản mà ý nghĩa: kể cho lũ trẻ nghe về những tháng ngày chiến đấu, về sự hy sinh của bao thế hệ để đổi lấy hòa bình hôm nay.

Trong một buổi giao lưu, một học sinh hỏi:

- Ông ơi, điều gì làm ông tự hào nhất?

- Ông Sáu nhìn bọn trẻ cười hiền:

+ Tự hào nhất là hôm nay các cháu được lớn lên trong hòa bình. Đó là điều mà chú và bao đồng đội đã đổi bằng tuổi trẻ của mình.

- Những lời giản dị ấy khiến cả lớp lặng đi.

- Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Sáu không phải chuyện của quá khứ.

Đó là câu chuyện hòa bình đang được viết mỗi ngày:

– bằng từng việc nhỏ ông làm cho xóm làng,

– bằng nụ cười ông dành cho trẻ nhỏ,

– bằng những buổi trò chuyện khơi dậy lòng yêu nước cho thế hệ sau.

- Thời hoa lửa đã qua, nhưng ngọn lửa sống đẹp, sống có trách nhiệm của người lính – của ông Sáu – vẫn âm ỉ cháy. Nó thắp sáng cả một vùng quê, thắp sáng ước mơ và lý tưởng cho lớp trẻ hôm nay.

Bởi hòa bình đâu chỉ là không còn tiếng súng.

Hòa bình còn là những con người lặng lẽ tiếp tục vun đắp, như cựu chiến binh Nguyễn Văn Sáu – người viết tiếp câu chuyện của đất nước bằng chính cuộc đời mình.

* Câu chuyện về ông Nguyễn Văn Sáu không ồn ào, không hào nhoáng. Nhưng chính sự bình dị ấy lại tạo nên vẻ đẹp bất tử của người lính Việt Nam. Một thời hoa lửa đã đi qua, nhưng tinh thần chiến đấu, lòng dũng cảm và sự nhân hậu của thế hệ ấy sẽ mãi tỏa sáng. Họ đã viết nên những trang sử bằng máu, bằng nước mắt và bằng cả tuổi thanh xuân. Và hôm nay, từ những câu chuyện bình yên nơi quê nhà, họ đang lặng lẽ viết tiếp câu chuyện hòa bình bằng chính cuộc sống giản đơn mà tử tế của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn