Cựu chiến binh

**CÂU CHUYỆN NGÔ VĂN HUÂN**

**CÂU CHUYỆN NGÔ VĂN HUÂN**

Phú Thọ13/12/2025NGÔ VĂN HUÂN (Đoàn xã Yên Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

**CÂU CHUYỆN NGÔ VĂN HUÂN**

Tôi là Ngô Văn Huân, sinh năm 1960, quê ở xã Yên Sơn, tỉnh Phú Thọ. Nhìn lại cuộc đời mình, quãng thời gian đáng nhớ nhất, tự hào nhất vẫn là những năm tháng khoác trên vai ba lô, mang trong tim lời thề bảo vệ Tổ quốc. Đó là một thời hoa lửa mà tôi không bao giờ quên.

Năm 1978, khi đất nước vừa bước qua chiến tranh chưa lâu, tình hình biên giới phía Bắc bắt đầu căng thẳng. Thanh niên cả nước lên đường, và tôi – một chàng trai Yên Sơn tròn 18 tuổi – cũng không nằm ngoài dòng chảy ấy. Ngày nhận lệnh nhập ngũ, tôi vừa hồi hộp, vừa tự hào. Tôi hiểu rằng đã đến lúc mình phải đứng vào hàng ngũ quân đội, gánh vác trách nhiệm của người công dân Việt Nam.

Sau thời gian huấn luyện tân binh, tôi được biên chế về Đại đội 1, Tiểu đoàn 72, Trung đoàn 135 – Cao Bằng (C1 – Tiểu đoàn 72 – D135 – CB). Đó là đơn vị đóng quân ở tuyến đầu, nơi những người lính trẻ như chúng tôi luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ từng km biên giới thiêng liêng.

Những năm tháng ở chiến trường phía Bắc đầy gian khổ nhưng cũng là thời điểm tôi trưởng thành nhất. Chúng tôi hành quân qua những dốc núi dựng đứng, ngủ giữa rừng già, ăn cơm vắt với muối trắng mà không một lời than thở. Mùa đông biên giới lạnh buốt, áo bông mỏng không đủ ấm, vậy mà mỗi người vẫn kiên trì bám chốt, bám địa bàn. Có những đêm nghe tiếng gió rít qua vách núi, tôi chỉ ôm chặt khẩu súng, tự nhủ phải tỉnh táo, phải vững vàng để bảo vệ đồng đội và quê hương phía sau.

Tôi nhớ mãi hình ảnh những người đồng chí cùng chia nhau từng ca nước, từng củ sắn, thay nhau canh gác suốt đêm. Ở nơi nguy hiểm nhất, tình người lại ấm nhất. Những giây phút gian nan, chính nghĩa tình đồng đội đã giúp tôi vượt qua sự sợ hãi, nỗi nhớ nhà và cả những hiểm nguy cận kề.

Trong suốt 4 năm quân ngũ (1978 – 1982), tôi luôn cố gắng rèn luyện, hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ. Tôi được phong cấp bậc Hạ sĩ – H1, trở thành một trong những chiến sĩ nòng cốt của đơn vị trong nhiều đợt trực chiến quan trọng. Với tôi, đó là sự ghi nhận quý giá cho những nỗ lực không mệt mỏi của tuổi trẻ.

Năm 1982, tôi hoàn thành nghĩa vụ quân sự và trở về quê hương Yên Sơn. Dù đã cởi bỏ quân phục, nhưng tôi luôn giữ cho mình phẩm chất của người lính: kỷ luật, bản lĩnh và trách nhiệm. Tôi trở về với cuộc sống đời thường, lao động, xây dựng gia đình, nhưng trong tim vẫn luôn mang trọn vẹn ký ức về một thời đứng nơi tuyến đầu, bảo vệ Tổ quốc trong những tháng ngày gian khó.

Giờ đây, khi nhớ lại quãng đời quân ngũ, tôi luôn coi đó là niềm tự hào lớn nhất. Thời hoa lửa ấy đã dạy tôi biết sống kiên cường, biết quý trọng hòa bình và biết trân trọng tình đồng chí – đồng đội. Đó là hành trang theo tôi suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
**CÂU CHUYỆN NGÔ VĂN HUÂN** | Câu chuyện thời hoa lửa