Cựu chiến binh

**Câu chuyện thời hoa lửa của bà Bùi Thị Lâm (xóm Đội 2 – xã Lạc Lương)**

Phú Thọ16/01/2026Bùi Văn Tuấn (Xã lạc lương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Bùi Thị Lâm sinh năm 1956, khi tiếng súng đã trở thành âm thanh quen thuộc với làng quê xóm Đội 2, xã Lạc Lương. Tuổi thơ của bà không có nhiều kỷ niệm êm đềm, mà là những ngày chạy bom, những đêm nằm nghe tiếng máy bay rền trên bầu trời và ánh lửa cháy đỏ phía chân trời.

Xóm Đội 2 ngày ấy nằm giữa những cánh đồng trũng. Mỗi khi có báo động, người già và trẻ nhỏ lại theo nhau chui xuống hầm bí mật đào vội bên bờ ruộng, dưới gốc tre hay ngay trong góc bếp. Bà Lâm khi ấy còn nhỏ nhưng đã quen với việc bế em, giữ trâu, canh thóc, thay cha mẹ làm việc đồng áng khi người lớn đi công tác hoặc tham gia dân công.

Mới mười lăm, mười sáu tuổi, bà đã theo các chị trong xóm tham gia đội dân công hỏa tuyến. Ban ngày cấy lúa, tối đến gùi gạo, tải đạn, vá đường cho bộ đội. Những đêm mưa rét, bùn ngập quá mắt cá, đôi vai gầy của cô gái xóm Đội 2 vẫn cắn răng chịu đựng, chỉ mong chuyến hàng đến nơi an toàn.

Có lần đang gùi gạo qua đoạn đường làng thì máy bay quần thảo. Bà và mấy chị em phải lao xuống mương nước, ôm chặt bao gạo ướt sũng. Đạn bom qua đi, gạo không còn nguyên vẹn, nhưng người còn sống – và thế là đủ.

Ngày đất nước yên tiếng súng, bà Bùi Thị Lâm trở về với ruộng đồng. Không giấy khen, không danh hiệu, chỉ có đôi bàn tay chai sần và một tuổi thanh xuân đã gửi lại cho những năm tháng hoa lửa. Bà lập gia đình, nuôi con, vun vén cho xóm làng, vẫn giữ nếp sống cần cù, nhẫn nại như chính những ngày bà từng gùi gạo, tải đạn năm xưa.

Người xóm Đội 2 nhắc đến bà Lâm không bằng lời hoa mỹ, mà bằng sự trân trọng lặng thầm:

một người phụ nữ bình dị, đã đi qua chiến tranh bằng sức chịu đựng và tấm lòng vì quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn