Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

**CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA BÀ TỐNG THỊ CHIẾN (Sinh năm 1941)**

**CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA BÀ TỐNG THỊ CHIẾN (Sinh năm 1941)** Bà Tống Thị Chiến sinh năm 1941, lớn lên giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa. Từ thuở thiếu nữ, bà đã quen với tiếng máy bay gầm rú, ánh pháo sáng xé trời và nỗi mất mát len lỏi khắp xóm làng. Nhưng cũng trong bối cảnh ấy, một ý chí kiên cường dần hình thành trong cô gái nhỏ, để rồi theo bà suốt cả cuộc đời.

Vĩnh Long08/12/2025Đoàn xã Mỹ Long (Đoàn xã Mỹ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
**CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA BÀ TỐNG THỊ CHIẾN (Sinh năm 1941)**

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA BÀ TỐNG THỊ CHIẾN (Sinh năm 1941)Bà Tống Thị Chiến sinh năm 1941, lớn lên giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa. Từ thuở thiếu nữ, bà đã quen với tiếng máy bay gầm rú, ánh pháo sáng xé trời và nỗi mất mát len lỏi khắp xóm làng. Nhưng cũng trong bối cảnh ấy, một ý chí kiên cường dần hình thành trong cô gái nhỏ, để rồi theo bà suốt cả cuộc đời.Năm 1953, khi nhiều đứa trẻ còn đang nô đùa bên triền sông, thì Chiến – cô gái 12 tuổi – đã xin được tham gia lực lượng kháng chiến chống Mỹ đang manh nha tại địa phương.Công việc của bà lúc đầu rất giản dị:• Giao liên, chuyển thư và nắm bắt tình hình địch• Nấu cơm, đưa nước cho du kích• Thông báo mật, báo kẻng khi địch càn vào làngTuổi nhỏ, dáng người mảnh khảnh, khiến bà dễ luồn lách qua các lối mòn, qua cả những ấp bị canh gác. Các anh du kích gọi bà là “Con chim sẻ sắt” – nhỏ bé nhưng gan góc.Năm 1955, phong trào cách mạng ở địa phương bước vào giai đoạn tổ chức lực lượng. Bà Chiến được giao nhiệm vụ:• Vận động chị em tham gia Long hội, xây dựng cơ sở nông hội vững mạnh• Phát triển lực lượng Đoàn, tìm những thanh niên có tinh thần để gây dựng phong trào• Giúp cán bộ tuyên truyền chính sách, bí mật tổ chức họp dânBà đi từng nhà, từng ngõ, ban ngày giả vờ đi xin củi, ban đêm men theo bờ ruộng để gặp gỡ quần chúng. Nụ cười của bà khiến ai cũng tin tưởng, còn sự cương nghị của đôi mắt khiến người ta nghe theo.Có những đêm trời mưa tầm tã, bà vẫn chống gậy lội qua con rạch lớn để kịp họp chi đoàn. Bà bảo:“Lúc đó nghĩ đơn giản: mình đi một bước, cách mạng mạnh thêm một phần.”Năm 1959, trong một trận càn ác liệt, bà Chiến cùng tổ công tác bị địch bao vây. Để bảo vệ tài liệu và đồng đội, bà đã đánh lạc hướng bằng cách chạy sang hướng khác, thu hút hỏa lực về phía mình.Một quả đạn pháo nhỏ nổ gần, mảnh kim loại găm vào chân và vai. Máu thấm đầy tà áo nâu. Đồng đội kéo được bà vào bìa rừng, băng bó tạm rồi đưa đi cấp cứu. Ca cứu chữa kéo dài trong thiếu thốn, để lại thương tật vĩnh viễn.Từ năm đó, bà mang trong người vết thương chiến tranh, được công nhận là thương binh hạng 4/4. Nhưng bà chưa bao giờ xem đó là sự hy sinh lớn lao. Bà chỉ nói:“Còn sống là may mắn hơn bao người.”Sau khi bình phục, bà vẫn tiếp tục làm công tác hội và tham gia sản xuất. Tính tình hiền nhưng cứng rắn, bà là chỗ dựa cho nhiều chị em trong xóm, là người truyền ngọn lửa tinh thần cho thế hệ trẻ.Người ta nhớ đến bà Tống Thị Chiến không chỉ vì vết thương trên cơ thể, mà vì: Sự chân thành, lòng kiên trung, và một trái tim luôn hướng về đất nước, về nhân dân.Bà không bao giờ tô vẽ chiến công, chỉ nhẹ nhàng nói:“Tôi làm phần việc của mình, như bao người trong thời đó.”Nhưng với những thế hệ sau, bà là hình ảnh người phụ nữ Việt Nam thời chiến – nhỏ bé mà bất khuất, lặng lẽ mà phi thường.#cauchuyenthoihoalua#tuhaovietnam#tuoitrevinhlon

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn