Bài viết

**Câu chuyện thời hoa lửa của ông Bùi Đức Bản (xóm Lương Tiến, xã Lạc Lương – sinh năm 1950)**

Phú Thọ15/01/2026Quách Thị Nguyệt (Xã lạc lương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Bùi Đức Bản sinh năm 1950 tại xóm Lương Tiến, xã Lạc Lương, trong một gia đình thuần nông. Tuổi thơ của ông không có nhiều kỷ niệm êm đềm như những thế hệ sau, bởi lớn lên cùng tiếng máy bay gầm rú, hầm trú ẩn đào vội bên bờ ruộng và những bữa cơm vội vàng trong ánh đèn dầu leo lét.

Khi ông Bản còn nhỏ, chiến tranh đã phủ bóng lên làng quê. Những buổi học thường xuyên bị gián đoạn bởi còi báo động, thầy trò phải chạy xuống hầm. Nhưng chính trong hoàn cảnh thiếu thốn ấy, tinh thần yêu nước và ý chí kiên cường của người dân Lạc Lương đã thấm dần vào ông từ lúc nào không hay.

Đến tuổi mười tám, đôi mươi – cái tuổi đáng lẽ chỉ nghĩ đến ruộng đồng, gia đình – ông Bản đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên và dân quân địa phương. Công việc của ông là trực canh phòng, tải lương thực, đào hầm hào, sửa đường, bảo vệ làng và hỗ trợ các đơn vị bộ đội hành quân qua địa bàn. Những đêm mưa gió, ông cùng anh em gánh gạo, vác đạn đi trong bóng tối, chỉ cần một ánh đèn hay tiếng động lạ cũng có thể gặp nguy hiểm.

Có những lần máy bay địch ném bom xuống khu vực gần làng, đất đá tung mù mịt. Ông và đồng đội vừa cứu người, vừa giữ đường, bảo đảm giao thông không bị tắc nghẽn. Sợ hãi thì có, nhưng không ai bỏ vị trí. Ông từng nói: “Lúc ấy chỉ nghĩ đơn giản, nếu mình lùi bước thì làng mình, người thân mình sẽ chịu thiệt.”

Những năm chiến tranh ác liệt, ông Bản vừa làm nhiệm vụ, vừa tranh thủ sản xuất. Ban ngày cuốc đất, gieo mạ; ban đêm trực gác, đào hầm. Cuộc sống gian khổ, áo vá chằng vá đụp, bữa no bữa đói, nhưng tinh thần thì luôn vững vàng. Niềm tin duy nhất của ông và bao người dân quê là một ngày đất nước yên bình, không còn bom rơi đạn nổ.

Ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, chiến tranh kết thúc, ông Bản trở về với cuộc sống đời thường. Không huân chương rực rỡ, không lời kể hào hùng, ông tiếp tục làm người nông dân cần mẫn, xây dựng gia đình, nuôi dạy con cái nên người. Những năm tháng hoa lửa dường như được ông gói lại, cất sâu trong ký ức.

Chỉ đến khi tuổi đã cao, trong những buổi trò chuyện cùng con cháu, ông mới chậm rãi nhắc lại chuyện xưa. Giọng kể bình thản, nhưng mỗi câu chuyện là một minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước – những con người không trực tiếp cầm súng nơi chiến trường lớn, nhưng đã góp phần làm nên thắng lợi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương.

Cuộc đời ông Bùi Đức Bản là hình ảnh tiêu biểu của người dân quê Lương Tiến trong thời chiến: bình dị, bền bỉ, yêu nước bằng hành động lặng thầm, để hôm nay con cháu được sống trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn