Cựu chiến binh

**Câu chuyện thời hoa lửa của ông Bùi Văn Chung (xóm Tròng, xã Lạc Lương – sinh năm 1955)**

Phú Thọ15/01/2026Quách thị nguyệt (Xã lạc lương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Bùi Văn Chung sinh năm 1955 tại xóm Tròng, xã Lạc Lương – một miền quê yên bình nhưng đã sớm in dấu chiến tranh. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày sơ tán, hầm trú ẩn đào vội bên bờ ruộng, và tiếng bom đạn vọng về từ xa. Những năm tháng ấy đã sớm hun đúc trong ông tinh thần chịu đựng, lòng yêu quê hương và ý thức trách nhiệm với xóm làng.

Khi ông Chung lớn lên, cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Dù còn rất trẻ, ông đã tham gia các hoạt động của thanh niên địa phương: đào hầm hào, canh gác, bảo vệ xóm làng, sửa đường, tải lương thực và giúp đỡ các đơn vị bộ đội đi qua địa bàn. Công việc thầm lặng nhưng không kém phần nguy hiểm, bởi bom đạn có thể ập xuống bất cứ lúc nào.

Có những đêm mưa gió, ông cùng anh em thay phiên trực gác ngoài bìa làng. Trong ánh trăng mờ và tiếng côn trùng rả rích, ai cũng căng tai lắng nghe từng tiếng động lạ. Chỉ cần phát hiện dấu hiệu bất thường là lập tức báo động, bảo vệ an toàn cho dân làng. Ông Chung từng nói: “Mình trẻ thì phải gánh việc nặng, để người già, trẻ nhỏ được yên.”

Những năm cuối chiến tranh, xóm Tròng nhiều lần bị ảnh hưởng bởi các đợt đánh phá. Sau mỗi trận bom, ông Chung cùng bà con lại khẩn trương cứu người, dọn dẹp, lấp hố bom, dựng lại nhà cửa tạm thời. Ban ngày lao động sản xuất, ban đêm làm nhiệm vụ, cuộc sống vô cùng vất vả nhưng tinh thần thì luôn vững vàng, không một ai bỏ cuộc.

Ngày đất nước thống nhất, ông Chung trở về với đời sống thường nhật của người nông dân. Ông gắn bó với ruộng đồng, chăm lo gia đình, nuôi dạy con cháu trưởng thành. Những năm tháng hoa lửa dần lùi xa, nhưng đã để lại trong ông một tính cách điềm đạm, bền bỉ và giàu nghĩa tình.

Câu chuyện của ông Bùi Văn Chung là hình ảnh tiêu biểu của lớp thanh niên nông thôn trong thời chiến – không hào nhoáng, không ồn ào, nhưng chính sự hy sinh lặng thầm ấy đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn