Cựu chiến binh

**Câu chuyện thời hoa lửa của ông Bùi Xuân Lời (xóm Tròng, xã Lạc Lương – sinh năm 1952)**

Phú Thọ15/01/2026Quách thị nguyệt (Xã lạc lương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Bùi Xuân Lời sinh năm 1952 tại xóm Tròng, xã Lạc Lương – một vùng quê thuần nông, nơi cuộc sống người dân gắn chặt với ruộng đồng, bờ bãi và những lũy tre làng. Tuổi thơ của ông trôi qua trong những năm tháng đất nước còn chia cắt, chiến tranh hiện hữu ngay trên từng mái nhà, thửa ruộng.

Ngay từ khi còn nhỏ, ông Lời đã quen với cảnh đào hầm trú ẩn, nghe tiếng máy bay gầm trên đầu và những đêm cả làng phải sơ tán trong bóng tối. Trường lớp đơn sơ, học hành gián đoạn, nhưng lòng yêu nước và ý thức trách nhiệm với quê hương thì lớn dần theo năm tháng.

Đến tuổi mười tám, đôi mươi – khi chiến tranh chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt – ông Bùi Xuân Lời tham gia lực lượng thanh niên, dân quân địa phương. Nhiệm vụ của ông là trực gác, bảo vệ xóm làng, đào hầm hào, sửa đường, tải lương thực và dẫn đường cho bộ đội khi hành quân qua địa bàn. Những công việc ấy tuy thầm lặng nhưng đầy hiểm nguy, nhất là trong những đợt máy bay địch bắn phá.

Có lần, trong một trận bom ném xuống khu vực gần xóm Tròng, ông cùng anh em dân quân vừa tránh bom vừa lao ra cứu người, san lấp hố bom để kịp thông đường. Đất đá còn nóng, khói bụi mù mịt, nhưng không ai chùn bước. Ông Lời từng nói giản dị: “Làng còn thì mình còn, đường thông thì bộ đội mới đi được.”

Những năm tháng ấy, ban ngày ông cùng gia đình sản xuất, trồng lúa, trồng màu để bảo đảm lương thực; ban đêm lại thay phiên trực gác, canh phòng. Cái đói, cái rét, nỗi lo mất mát luôn thường trực, nhưng tinh thần đoàn kết của xóm làng đã giúp mọi người vượt qua tất cả.

Khi đất nước thống nhất, ông Bùi Xuân Lời trở về với cuộc sống đời thường. Ông tiếp tục gắn bó với ruộng đồng, xây dựng gia đình, nuôi dạy con cháu. Những năm tháng hoa lửa không được ông nhắc đến nhiều, nhưng chính chúng đã rèn nên một con người kiên cường, sống nghĩa tình và luôn hướng về quê hương.

Giờ đây, khi nhắc lại quãng đời đã qua, câu chuyện của ông Bùi Xuân Lời không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là chứng tích sống động về một thế hệ lớn lên trong bom đạn, sẵn sàng hy sinh thầm lặng vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn