Cựu chiến binh

**CÂU CHUYỆN VỀ CỰU CHIẾN BINH BÙI THANH MAI (Một phần tuổi trẻ gửi lại chiến trường)**

Nhân chứng lịch sử

Lào Cai10/12/2025Chi đoàn thôn Hồng Hải (xã Hưng Khánh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

**CÂU CHUYỆN VỀ CỰU CHIẾN BINH BÙI THANH MAI

(Một phần tuổi trẻ gửi lại chiến trường)**

Sinh năm 1950, ông Bùi Thanh Mai lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của ông không được bình yên như bao người, mà gắn liền với tiếng bom rơi, tiếng còi báo động và nỗi lo âu thường trực của quê hương bị tàn phá.

Thế nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, ý chí và lòng yêu nước trong ông lại càng lớn mạnh. Ngọn lửa quyết tâm đứng lên bảo vệ Tổ quốc đã nhen nhóm trong trái tim chàng thanh niên trẻ từ rất sớm.

Năm 1969 – tuổi 19 của ông đi về phía chiến trường

Khi mới 19 tuổi, đúng vào năm 1969, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ông Bùi Thanh Mai tạm biệt gia đình, tạm biệt mái nhà tuổi thơ, khoác ba lô lên đường nhập ngũ.

Đối với ông, đó không chỉ là nghĩa vụ, mà còn là trách nhiệm của một thanh niên Việt Nam trước vận mệnh sống còn của dân tộc.

Những ngày đầu trong quân ngũ, ông trải qua huấn luyện khắc nghiệt:

  • hành quân đường dài trong mưa nắng,

  • tập đánh từ sáng sớm đến đêm muộn,

  • sống trong điều kiện thiếu thốn đủ bề.

  • Nhưng chưa một lần ông than vãn, bởi ông hiểu rằng phía trước là chiến trường ác liệt, nơi mỗi người lính cần có ý chí mạnh mẽ hơn sắt thép.

    Những năm tháng sống giữa ranh giới sinh – tử

    Sau huấn luyện, ông được điều vào đơn vị chiến đấu. Dù đứng ở chiến tuyến nào, ông cũng đối mặt với hiểm nguy:

    • bom đạn rải xuống bất kỳ lúc nào,

  • cái chết luôn lẩn khuất sau mỗi bụi cây,

  • từng trận đánh kéo dài trong mưa, trong đêm tối, trong tiếng đạn xé gió.

  • Ông Bùi Thanh Mai cùng đồng đội nhiều lần hành quân xuyên rừng, vượt suối, giữ chốt, phục kích… Có những đêm cả đơn vị không ngủ, có những người bạn cùng nhập ngũ năm ấy mãi mãi không trở về.

    Ông từng tâm sự:“Ngày đó chỉ nghĩ đơn giản: nếu mình lùi bước, ai sẽ đứng lên bảo vệ đất nước?”

    Tình đồng đội – điều ông trân trọng nhất sau chiến tranh

    Dẫu chiến tranh khốc liệt, nhưng nó cũng hun đúc nên tình đồng đội thiêng liêng.
    Ông nhớ từng khuôn mặt, từng người bạn đã kề vai sát cánh với mình trong những thời khắc nguy hiểm nhất. Có người đã hi sinh, có người may mắn trở về — nhưng trong trái tim ông, họ đều là máu thịt.

    Ông thường kể cho con cháu nghe về đồng đội bằng giọng xúc động, tự hào, xen lẫn những khoảng lặng khiến ai cũng nghẹn ngào.

    Ngày trở về – một cuộc đời mới, nhưng ký ức thì chẳng bao giờ cũ

    Sau khi hoàn thành nghĩa vụ thiêng liêng với Tổ quốc, ông trở về quê hương.
    Người lính năm nào rời nhà với ánh mắt kiên cường, khi trở lại đã mang theo cả một thời tuổi trẻ sôi sục, cả những ký ức chiến trường không thể phai.

    Ông trở thành người chồng, người cha, người ông mẫu mực. Sống giản dị, trách nhiệm, yêu thương gia đình — nhưng trong con người ấy vẫn luôn có khí chất của một người lính Bộ đội Cụ Hồ:

    • mạnh mẽ,

  • kiên cường,

  • trung thực,

  • nghĩa tình.

  • Một đời người – một thời để nhớ

    Cựu chiến binh Bùi Thanh Mai không coi mình là anh hùng. Ông luôn nói: “Anh hùng là những người không trở về.”

    Nhưng với gia đình, với bà con, với thế hệ trẻ hôm nay, ông chính là niềm tự hào — một người đã dành trọn phần đẹp nhất của cuộc đời cho đất nước, cho độc lập, cho hòa bình.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn