**NHẬT KÝ THỜI HOA LỬA Quách Ngọc Khọi – Chiến sĩ E19, F968 Mặt trận Lào – Bán đảo Cam Ranh**
Đêm Lào lạnh buốt. Cả đơn vị E19 nằm sát nhau trong lán tre vừa làm xong. Gió rít qua những khe lá, nghe như tiếng đạn bay.
Hôm nay hành quân gần 20 cây số, qua dốc đá dựng đứng. Vai ai cũng hằn đỏ vì ba lô, nhưng chẳng ai kêu. Cứ ngẩng nhìn lên dãy Trường Sơn phía trước, cả đại đội lại tự động bước nhanh hơn.
Buổi tối, tôi và thằng Tám nhóm bếp nấu cơm. Gạo ít, nước thì lấy từ suối đục ngầu. Nhưng khi ngồi ăn chung xoong, tự nhiên lại thấy ngon lạ.
Tôi nhớ nhà… nhưng quen rồi. Đi mãi thành lính.
Địch bắn cối bất ngờ khi đơn vị đang rời điểm trú quân. Tiếng nổ như xé rừng.
Chúng tôi lao xuống suối cạn, ôm đất mà nằm. Đá và bùn bắn tung toé.
Khi tiếng pháo ngớt, cả đại đội đếm quân. May mắn là không ai hy sinh, nhưng thằng Lợi bị mảnh nhỏ sượt qua vai. Nó chỉ cười:
“May do tao gầy!”
Lính E19 đúng là vậy – đau cũng cười.



