Sự ẩn mình ngoạn mục của nhà báo chiến lược dưới lớp vỏ bọc phóng viên phương tây
Giữa lòng Sài Gòn những năm “thời hoa lửa” – nơi tình hình chính trị diễn ra căng
thẳng, đầy biến động khôn lường luôn hiện hữu những người anh hùng mưu trí, đầy bản
lĩnh để chống lại sự khốc liệt của chiến tranh. Và ở nơi sự phồn hoa của một đô thị đang
chiến tranh hòa lẫn với tiếng súng xa xăm, tồn tại một vở kịch bí mật kéo dài suốt hai
thập kỷ - người lính cách mạng yêu nước trong vai ký giả của hãng thông tấn Reuters,
Time Magazine... Nhân vật chính của vở kịch đó không ai khác ngoài Thiếu tướng Phạm
Xuân Ẩn (mật danh Hai Trung). Ông là một nhà báo phương Tây lịch thiệp, bạn thân
của các tướng lĩnh và phóng viên quốc tế, nhưng đồng thời là một chiến sĩ tình báo
Cộng sản kiên định.
Nhà tình báo chiến lược Phạm Xuân Ẩn sinh ngày 12/09/1927 tại Biên Hòa, Đồng
Nai. Quê gốc của ông ở tại Hải Dương. Gia đình ông chuyển đến sống tại Huế khi cụ
nội của ông là nghệ nhân kim hoàn được gọi vào Kinh đô để chế tác đồ vàng bạc cho
triều đình. Thân phụ của ông là Phạm Xuân Thưởng, một nhà giáo và nhà quản lý giáo
dục uyên bác, từng giữ chức Đốc học Mỹ Tho, được kính trọng vì tri thức và đạo đức.
Thân mẫu ông, bà Phạm Thị Ngọc Tươi, xuất thân từ dòng dõi quan lại, là người phụ
nữ có học thức. Do được nuôi dưỡng trong môi trường gia đình khá giả, có truyền thống
yêu nước và được tiếp xúc với nền giáo dục tiên tiến cùng mối quan hệ rộng rãi với giới
chính trị, văn hóa và trí thức lúc bấy giờ, Phạm Xuân Ẩn đã sớm hình thành tư tưởng
và ý chí. Chính nền tảng gia đình vững chắc và vỏ bọc trí thức hoàn hảo này đã trở
thành một yếu tố then chốt, giúp ông dễ dàng thâm nhập và hoạt động hiệu quả trong
lòng địch với vai trò nhà báo quốc tế tại Sài Gòn sau này.
Thời niên thiếu, Phạm Xuân Ẩn sống tại Sài Gòn, sau đó chuyển về Cần Thơ theo
học tại trường Collège de Can Tho. Sau khi Cách mạng tháng Tám nổ ra vào năm 1945,
ông bỏ học và tham gia tổ chức Thanh niên Tiền phong, sau đó tham gia học khóa huấn
luyện của Việt Minh về công tác tuyên truyền. Năm 1947, ông trở về Sài Gòn để chăm
sóc người cha đang bệnh nặng. Tại đây, ông tham gia và tổ chức các cuộc biểu tình của
học sinh, sinh viên Sài Gòn. Đầu tiên là chống Pháp rồi sau là chống Mỹ và tiêu biểu là
tham gia vào phong trào Trần Văn Ơn(1950). Cũng trong thời gian này, ông vào làm ở
Sở Thuế quan Sài Gòn. Thực chất lúc này ông đã được Việt Minh giao nhiệm vụ tìm
hiểu tình hình vận chuyển hàng hóa, khí tài quân sự và quân đội từ Pháp sang Việt Nam
và từ Việt Nam về Pháp. Đây là những bước đầu hoạt động tình báo đầu tiên của ông.Từ
năm 1957 đến 1959, Phạm Xuân Ẩn theo học ngành báo chí tại Orange Coast College
(quận Cam, California). Trong thời gian đó, ông theo học các môn như lịch sử, khoa
học chính trị, kinh tế học, triết học và khoa học xã hội. Ông cũng tham gia vào Ban Biên
tập của tờ báo sinh viên The Barnacle - nơi ông rèn luyện kỹ năng viết báo và phân tích
thời sự. Sau khi tốt nghiệp, ông Ẩn thực tập tại tờ Sacramento Bee và Liên Hiệp Quốc
giúp ông hiểu sâu sắc hơn về báo chí phương Tây và củng cố vỏ bọc nhà báo cho hoạt
động tình báo sau này. Trở về Việt Nam, Phạm Xuân Ẩn nhanh chóng hòa nhập vào
giới báo chí Sài Gòn, bắt đầu làm việc tại Việt Tấn Xã, nơi ông phụ trách việc hỗ trợ
các nhà báo nước ngoài dưới thời chính quyền Ngô Đình Diệm. Ông bắt đầu xây dựng
uy tín vững chắc qua các hãng tin như Reuters. Nhờ khả năng phân tích nhạy bén, thông
thạo tiếng Anh cùng mối quan hệ rộng rãi (kể cả với nhân vật chủ chốt như Edward
Lansdale), ông được tạp chí Time mời về làm việc tại văn phòng Sài Gòn.
Với vỏ bọc nhà báo, phóng viên thường trú cho tạp chí Time danh tiếng, ông có
quyền tiếp cận những tin tức mật, những phân tích chiến lược mà ngay cả tình báo Mỹ
cũng không lường hết được. Hành trình của X6 là minh chứng hùng hồn cho thấy rằng
trong chiến tranh, đôi khi một bản tin tình báo có giá trị hơn cả một sư đoàn quân. Với
mưu trí chiến lược nhạy bén, hiểu tâm lí và hướng suy nghĩ của địch, ông đã thoát khỏi
diện tình nghi của địch và tạo dựng lòng tin với đồng nghiệp phương Tây lúc bấy giờ.
Sự ẩn mình ngoạn mục dưới lớp vỏ hào hảo của một nhà báo đã khiến các toà soạn Mỹ
vô cùng tin tưởng. Nhờ đó, ông vô số lần lấy được thông tin mật quan trọng giúp quân
ta phá sản và triệt tiêu các kết hoạch của địch, mang lại nhiều thắng lợi góp phần vào
những cuộc tổng chiến công.
Tháng 12 năm 1967, Sài Gòn bước vào những ngày cuối năm. Thành phố khoác
lên mình vẻ nhộn nhịp quen thuộc: đường phố đông hơn, chợ Tết bắt đầu họp sớm,
những bản nhạc xuân vang lên từ các quán cà phê. Nhưng phía sau không khí ấy là một
Sài Gòn đang bị kiểm soát gắt gao chưa từng có. Lệnh giới nghiêm siết chặt, cảnh sát
và mật vụ xuất hiện dày đặc trên các tuyến đường trọng yếu. Bất kỳ sự bất thường nào
cũng có thể dẫn đến những cuộc khám xét đột ngột. Trong lúc ấy, nhà tình báo Phạm
Xuân Ẩn đang nắm giữ trong tay khối tài liệu đặc biệt quan trọng: bản đồ bố trí phòng
thủ Sài Gòn, kế hoạch bảo vệ các mục tiêu trọng yếu của quân đội Mỹ và chính quyền
Sài Gòn trong dịp Tết Nguyên đán. Đó là những tài liệu được thu thập thông qua các
mối quan hệ báo chí, qua những cuộc trò chuyện ngẫu nhiên tưởng như vô hại, nhưng
lại chứa đựng thông tin có lợi cho cục tình báo và cục diện chiến trường của ta. Nắm
trong tay một vũ khí chiến lược đặc biệt quan trọng, Phạm Xuân Ẩn hiểu rằng bản thân
cần phải hành động ngay vì nếu càng chần chừ thì mọi thứ sẽ bị phơi bày và thậm chí
ông và đồng đội sẽ gặp nguy hiểm. Do đó, ông bắt đầu thực hiện kế hoạch cùng với
đồng đội bí mật truyền tin mật về cục trung ương. Một việc hết sức là nguy hiểm như
thế, đòi hỏi điệp viên phải thật sự là một người vô cùng bản lĩnh và đầy tỉnh táo trong
mọi quyết đoán của mình và Phạm Xuân Ẩn cùng với những đồng đội đã làm được
điều đó.
Trong khi mạng lưới cơ sở của ta bị thắt chặt và nhiều đường dây liên lạc buộc
phải tạm ngừng hoạt động để bảo toàn lực lượng, Phạm Xuân Ẩn vẫn bền bỉ và âm thầm
thực hiện sứ mệnh đưa mật tin ra ngoài. Những tài liệu tối mật ấy được ông khéo léo
hóa trang trong các cuộn phim hay kẹp giữa xấp giấy tờ nghề nghiệp, tất cả nằm gọn
trong chiếc cặp da cũ kỹ đồng hành cùng ông trên mọi cung đường Sài Gòn. Dù được
mệnh danh là một “điệp viên hoàn hảo”, nhưng đằng sau phong thái ung dung ấy là một
cuộc đấu tranh nội tâm đầy cam go. Ông phải đối mặt trực diện với những rủi ro cận kề:
từ ánh mắt dò xét của mật thám quân đội, những lần suýt bị lục soát bất ngờ, cho đến
những cuộc chạm trán cân não với lực lượng kiểm tra an ninh. Mỗi bước đi là một lần
đánh cược với hiểm nguy, buộc ông phải duy trì sự thận trọng đến mức tuyệt đối.
Để xóa tan mọi nghi hoặc, Phạm Xuân Ẩn đã tạo cho mình một nhịp sống đời
thường tự nhiên đến mức hoàn mỹ. Ông xuất hiện đều đặn tại các cuộc họp báo, đàm
đạo sòng phẳng với giới chức Mỹ bằng phong thái điềm tĩnh của một nhà báo phương
Tây thực thụ. Đặc biệt, ông còn xây dựng danh tiếng là một tay chơi chim, nuôi chó
cảnh sành sỏi bậc nhất Sài thành lúc bấy giờ. Chính cái danh xưng “người nghệ sĩ của
những thú vui xa xỉ” ấy đã trở thành tấm lá chắn kiên cố nhất. Mỗi khi ông vắng nhà
vài ngày để thực hiện nhiệm vụ cách mạng, người ta chỉ đơn thuần nghĩ rằng người
phóng viên hào hoa ấy đang mải mê săn tìm một giống chim quý hay một loài chó khôn
ở phương xa. Bằng sự tinh tường, khôn ngoan và bản lĩnh thép, Phạm Xuân Ẩn không
chỉ biến những sở thích cá nhân thành một vỏ bọc sáng tạo mà còn biến nó thành thứ
nghệ thuật ẩn mình đỉnh cao,
Ông Phạm Xuân Ẩn và chú chó Becgiê. (Ảnh: Tư liệu)
giúp ông hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ giữa lòng địch mà không để lại một dấu vết nhỏ
nhất.
Sau những ngày căng thẳng, hồi hợp cuối cùng những tin tình báo đã được ông và
đồng đội khéo léo truyền ra khỏi nội thành và đến được nơi an toàn. Không có tiếng
súng, không có dấu hiệu chiến công. Chỉ là sự lặng lẽ khép lại của một nhiệm vụ sinh
tử mới. Nhưng chính nhờ vào sự lặng lẽ ấy, Cách mạng đã có thêm cơ sở nắm rõ các kế
hoạch chiến lược và tâm lý của địch, từ đó làm gia tăng tỷ lệ thay đổi tình hình cục diện
trên chiến trường của ta. Tết Mậu Thân 1968 bùng nổ - một rúng động lớn làm rung
chuyển Sài Gòn và cả dư luận thế giới. Khi ấy, quân ta tấn công vào hơn 100 đô thị,
đánh thẳng vào các trung tâm quyền lực, lật bỏ hoàn toàn tuyên bố “Mỹ sắp thắng”. Sau
chiến thắng ấy, các nhà báo Mỹ đã chỉ trích chính phủ và ở Mỹ nổ ra nhiều phong trào
phản đối chiến tranh Mỹ ở Việt Nam dữ dội. Quả thật giá trị của những tài liệu được
chuyển đi trong im lặng cuối năm 1967 mới thực sự hiện rõ. Đó không chỉ là chiến công
của trí tuệ, mà còn là minh chứng cho một kiểu anh hùng khác – anh hùng của sự kiên
nhẫn, bản lĩnh và lòng trung thành tuyệt đối với cách mạng.
Mặt khác, trong bối cảnh hỗn loạn và ác liệt của cuộc Tổng tiến công Mậu Thân
1968, hành động nổi bật thể hiện cả nhân cách và sự khôn khéo của Phạm Xuân Ẩn là
việc ông cứu thoát một đồng nghiệp nhà báo người Mỹ tên là Robert Sam Anson. Khi
Anson, một phóng viên trẻ của tạp chí Time được cử đến Việt Nam, bị kẹt lại và bị quân
đội VNCH bắt giữ vì nghi ngờ là Việt Cộng xâm nhập, chính Phạm Xuân Ẩn đã nhanh
chóng dùng uy tín cá nhân và mối quan hệ rộng rãi với các quan chức cấp cao VNCH
để can thiệp. Ông đã làm chứng, đảm bảo về thân phận của Anson và sắp xếp để đồng
nghiệp này được thả ra khỏi vòng giam giữ một cách an toàn. Hành động này không chỉ
cứu mạng Anson mà còn củng cố vững chắc hơn nữa vỏ bọc của Phạm Xuân Ẩn trong
giới báo chí phương Tây, giúp ông tiếp tục hoạt động mà không bị nghi ngờ, củng cố
hình ảnh là một đồng nghiệp đáng tin cậy và có ảnh hưởng. Có lẽ chính vì thế mà những
tin tức và phân tích tình báo chiến lược của Phạm Xuân Ẩn gửi đi sống động và vô cùng
tỉ mỉ. Ông Mười Hương, người đã giới thiệu ông Phạm Xuân Ẩn vào tổ chức tình báo
từng kể: “Tôi từng nghe các đồng chí ở Trung ương kể rằng sau khi đọc những báo cáo
của Ẩn gởi về từ Mỹ, Bác Hồ xúc động thốt lên: “Đọc báo cáo mà cứ như ngay ở trung
tâm New York!”. Hay sau khi đã về nước, hoạt động trong lòng địch, những báo cáo
của ông Ẩn cũng vô cùng chính xác, khiến Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhận xét: “Cứ
như ta đang ở trong bộ tổng tham mưu của địch”. Các tướng lĩnh của chính quyền Sài
Gòn đều nể trọng ông. Họ muốn lấy lòng ông hơn là ông kết thân với họ để lấy tin tức.
Vì thế ông có cơ hội cung cấp rất nhiều tin quân sự quý giá cho cách mạng.
Thay vì dùng những thủ thuật lừa dối, ông chinh phục các quan chức Mỹ và nhân
viên CIA bằng sự chính trực, những phân tích khách quan và một kho tàng tri thức uyên
bác về tình hình Việt Nam. Ông không giả vờ làm nhà báo; ông thực sự là một trí thức
lịch lãm, một người bạn chân thành, người sẵn sàng cứu giúp đồng nghiệp trong cơn
hoạn nạn và chia sẻ thông tin một cách hào phóng. Chính triết lý sống “không bao giờ
nói dối” cùng phong thái tự tại bên tách cà phê Givral đã khiến ngay cả những bộ óc
tình báo lão luyện nhất của đối phương cũng không mảy may nghi ngờ. Khi thân phận
thật của ông được tiết lộ sau năm 1975, hầu hết đồng nghiệp phương Tây như Frank
McCulloch (giám đốc Time tại châu Á) không hề cảm thấy bị phản bội. Họ nói: “Tôi
không giận ông ấy, nếu ở địa vị của ông ấy, tôi cũng sẽ làm như vậy cho đất nước mình”
. Cuộc đời ông là minh chứng duy nhất cho thấy một điệp viên có thể hoàn thành nhiệm
vụ lịch sử mà vẫn giữ trọn nghĩa tình với bạn bè ở cả hai bên chiến tuyến, để lại một di
sản về nhân cách và bản lĩnh khiến cả thế giới phải ngả mũ kính phục
Qua những sự kiện đó, chúng ta dễ dàng nhận thấy điểm đặc biệt nhất ở Phạm
Xuân Ẩn là sự nhân văn. Ngay cả khi ở hai đầu chiến tuyến, ông vẫn giữ trọn nghĩa tình
với bạn bè, minh chứng cho một nhân cách lớn vượt lên trên cả cuộc chiến. Hơn hết,
khi sống giữa “lòng địch”, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như sợi tóc,
ông vẫn giữ được sự bình thản đến lạ lùng. Tinh thần ấy không đến từ sự liều lĩnh, mà
đến từ một lòng yêu nước nồng nàn và niềm tin tuyệt đối vào chính nghĩa. Cuộc đời của
Phạm Xuân Ẩn là một bản hùng ca về sự thầm lặng. Ông là người anh hùng đã hy sinh
cả cuộc sống cá nhân, chấp nhận sống trong “vỏ bọc” để phụng sự Tổ quốc. Sự vĩ đại
của ông không chỉ nằm ở những tấm huân chương, mà ở chỗ ngay cả những kẻ thù bên
kia chiến tuyến cũng phải dành cho ông sự nể trọng sâu sắc khi sự thật được hé lộ. Ông
chính là minh chứng sống động nhất cho bản lĩnh Việt Nam: “Mềm mỏng như nước
nhưng bền bỉ và mạnh mẽ như đại dương”. Để rồi câu nói thốt lên từ tấm lòng của người
anh hùng ấy vẫn sống mãi trong hồi ức thời hoa lửa
“Tôi sống với người Mỹ, học với người Mỹ, nhưng tôi là người Việt Nam và tôi
chiến đấu cho độc lập của đất nước mình” - Phạm Xuân Ẩn.



