Khác

SỰ BẤT LỰC CỦA “TRỰC THĂNG VẬN” VÀ “THIẾT XA VẬN” CỦA MỸ TRƯỚC LỐI ĐÁNH BÁM THẮT LƯNG

Lại Khánh Ly

TP. Hồ Chí Minh18/08/2026phường Lê Chân (phường Lê Chân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong giai đoạn Chiến tranh cục bộ, quân đội Mỹ bước vào chiến trường Việt Nam với sự tự tin tuyệt đối vào ưu thế công nghệ và hỏa lực vượt trội. Hai "quả đấm thép" chiến thuật được Lầu Năm Góc đặt nhiều kỳ vọng nhất là "trực thăng vận" (dùng máy bay trực thăng đổ quân chớp nhoáng nhằm bao vây, chia cắt) và "thiết xa vận" (dùng xe tăng, xe bọc thép lội nước M-113 làm lá chắn cơ động càn quét). Thừa hưởng lý thuyết chiến tranh hiện đại, các tướng lĩnh Mỹ tin rằng sự kết hợp này sẽ nhanh chóng nghiền nát lực lượng vũ trang cách mạng. Tuy nhiên, mọi tính toán kỹ thuật tối tân đó đã hoàn toàn bị vô hiệu hóa và đẩy vào thế bất lực trước một sáng tạo nghệ thuật quân sự độc đáo của Việt Nam mang tên: lối đánh "bám thắt lưng địch mà đánh".

Lối đánh "bám thắt lưng" là phương pháp tác chiến chủ động áp sát, đưa lực lượng của ta vào thế cài răng lược, đan xen quá gần với đội hình của quân đội Mỹ. Khoảng cách giữa hai bên trong các trận giáp lá cà thường chỉ tính bằng vài chục mét, thậm chí là mét. Lối đánh này xuất phát từ tư duy chiến thuật thiên tài của Đại tướng Nguyễn Chí Thanh và được kiểm nghiệm, hoàn thiện qua các trận thử lửa nảy lửa như Vạn Tường, Ia Đrăng và đỉnh cao là cuộc phản công chống càn Junction City tại Tây Ninh năm 1967. Chính lối đánh tiếp cận cực gần này đã trực tiếp bẻ gãy và tước đi toàn bộ ưu thế của hai chiến thuật cơ động hiện đại nhất của quân đội Mỹ.

Đối với chiến thuật "trực thăng vận", Mỹ thường sử dụng các phi đội trực thăng đổ bộ hàng vạn quân xuống các bãi trống phía sau hoặc bên sườn căn cứ của Quân Giải phóng nhằm phân tán đối phương. Thế nhưng, khi các toán lính Mỹ vừa đặt chân xuống đất, chưa kịp triển khai đội hình thì các chiến sĩ giải phóng từ các hầm ngầm, công sự ẩn nấp ngay sát mép bãi đổ bộ đã bất ngờ xuất kích. Việc ta chủ động áp sát quá gần đã biến các phi đội trực thăng yểm trợ tầm cao và máy bay phản lực Mỹ thành kẻ đứng ngoài cuộc. Phi công Mỹ hoàn toàn bất lực, không thể ném bom hay bắn pháo phản lực chi viện vì nguy cơ tiêu diệt chính đồng đội của mình là quá cao. Trực thăng vận mất đi chỗ dựa hỏa lực che chở trở thành những mục tiêu bay chậm chạp, dễ dàng bị lưới lửa súng máy tầm gần của ta bắn cháy hàng loạt.

Đối với chiến thuật "thiết xa vận", xe bọc thép M-113 vốn được Mỹ thiết kế như một pháo đài di động để che chở bộ binh tiến quân trên địa hình bằng phẳng hoặc sình lầy Đông Nam Bộ. Nhưng khi đối mặt với lối đánh bám thắt lưng giữa những tán rừng già hay làng xã chiến đấu, những chiếc xe bọc thép này nhanh chóng bộc lộ tử huyệt. Các chiến sĩ đặc công, du kích khôn khéo tận dụng hầm hào, địa hình ngụy trang để áp sát nách xe, dùng súng chống tăng B-40, B-41 bắn vỗ mặt hoặc đánh bom bộc phá vào xích xe từ cự ly vài mét. Khi khoảng cách quá gần, súng đại liên trên xe M-113 không thể hạ thấp góc bắn để sát thương quân ta, biến những chiếc xe thiết giáp đắt tiền thành những khối sắt vụn bất động giữa trận địa. Bộ binh Mỹ buộc phải nhảy ra khỏi xe để chiến đấu sinh tử ở cự ly gần, nơi họ hoàn toàn bị áp đảo bởi sự thiện chiến và tinh thần quả cảm của các chiến sĩ giải phóng.

Sự bất lực của "trực thăng vận" và "thiết xa vận" trước lối đánh bám thắt lưng đã chứng minh một chân lý lịch sử sâu sắc: sức mạnh của vũ khí và công nghệ tối tân không thể quyết định cục diện chiến trường khi đối đầu với trí tuệ sáng tạo và bản lĩnh kiên cường của chiến tranh nhân dân. Nghệ thuật hóa giải hỏa lực bằng khoảng cách của Việt Nam đã biến những cuộc hành quân tìm diệt quy mô lớn của Mỹ thành những cái bẫy tự sát, làm suy giảm nghiêm trọng niềm tin vào công nghệ của giới quân sự Mỹ, trực tiếp đẩy quân đội viễn chinh Mỹ lún sâu vào thế tiến thoái lưỡng nan trên chiến trường miền Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn