Sự biến mất của người quan sát
Người quan sát từng là trung tâm trong mọi trải nghiệm của anh.
Nhưng khi anh quan sát chính người quan sát, anh không tìm thấy một thực thể cố định.
Chỉ có suy nghĩ về người quan sát, chứ không có người quan sát thật sự.
Khi điều đó trở nên rõ ràng, sự phân tách giữa “người quan sát” và “điều được quan sát” tan biến.
Chỉ còn lại trải nghiệm thuần túy.


