Cựu chiến binh

Sự câm lặng dưới giao thông hào và giai điệu tự do

"Có những lúc, người lính thèm khát một âm thanh của cuộc sống bình thường đến điên dại. Nhưng đáp lại chỉ là tiếng rít của đạn pháo và tiếng thở nghẹn ngào của đồng đội."

Lào Cai29/05/2026TRẦN KIM THOA (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ PHONG HẢI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Có những lúc, người lính thèm khát một âm thanh của cuộc sống bình thường đến điên dại. Nhưng đáp lại chỉ là tiếng rít của đạn pháo và tiếng thở nghẹn ngào của đồng đội."

Kỷ luật chiến trường buộc tụi ông phải làm bạn với sự câm lặng. Những đêm phục kích giặc trên triền đồi Phong Hải, anh em nằm sát sạt nhau mà không dám ho một tiếng, không dám thở mạnh. Cái im lặng đặc quánh ấy nó bức bối, căng thẳng thần kinh đến mức nhiều lúc chỉ muốn đứng phắt dậy mà gào thét. Âm nhạc hay lời ca là những thứ vô cùng xa xỉ. Đứa nào nhớ nhà quá, chỉ dám gõ khẽ ngón tay lên báng súng, tự nhẩm trong đầu một điệu chèo quê hương.

Ngày nay, bầu trời Phong Hải đã quang đãng tiếng bom. Cháu ngồi làm việc hay những lúc thảnh thơi, cắm chiếc tai nghe vào là thả hồn vào một thế giới âm nhạc riêng tư, trọn vẹn với những bản nhạc chất lượng cao, mượt mà không chút tạp âm. Cái quyền được chọn giai điệu mình yêu thích, được tự do chìm đắm trong thứ âm thanh dạt dào cảm xúc mà không phải nơm nớp lo sợ tiếng súng xé toạc màn đêm cướp đi sinh mạng, chính là một thứ hạnh phúc vô giá mà thời đại hòa bình này mang lại.

Ký ức của ông già này như một cuộn phim nhựa cũ, tua đi tua lại vẫn là những thước phim trắng đen đầy khói bụi. Nhưng khi đặt cạnh cái bức tranh rực rỡ, no ấm của mảnh đất Phong Hải hôm nay, tự nhiên thấy những hố bom, những mất mát ngày xưa đều hóa thành nền móng vững chãi cho tương lai vươn cao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Sự câm lặng dưới giao thông hào và giai điệu tự do | Câu chuyện thời hoa lửa