Bài viết

Sự công tâm và chu đáo của Đại tướng – Một câu chuyện thời hoa lửa

Năm 1977, khi hài cốt thân sinh được đưa về quê, Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ chối việc an táng cha mẹ tại khu vực dành riêng cho các anh hùng liệt sĩ. Ông cho rằng cha là một liệt sĩ bình thường, còn mẹ là người dân, thể hiện sự công tâm và không muốn gia đình hưởng đặc quyền. Đại tướng luôn ghi nhớ, trân trọng những người đã góp công sức cho gia đình mình, dù là những việc nhỏ bé. Khi sức khỏe yếu, ông vẫn dành thời gian tiếp đoàn cán bộ quê nhà và chụp ảnh lưu niệm với mọi người. Ông còn gửi thiếp chúc Tết với lời thăm hỏi chân tình, thể hiện sự chu đáo, nghĩa tình. Qua những việc bình dị ấy, Đại tướng để lại bài học sâu sắc về lối sống công tâm, khiêm nhường, trọng nghĩa tình và luôn đặt việc công lên trên hết.

14/08/2026Xã Lượng Minh (Đoàn xã Lượng Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Sự công tâm và chu đáo của Đại tướng – Một câu chuyện thời hoa lửa

Sự công tâm và chu đáo của Đại tướng – Một câu chuyện thời hoa lửa

Có những con người được nhớ đến bởi những chiến công lẫy lừng, nhưng cũng có những con người khiến người khác kính trọng bởi cách họ ứng xử trong những việc rất đỗi bình thường. Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một con người như thế.

Năm 1977, sau nhiều năm tìm kiếm, hài cốt cụ Võ Quang Nghiêm – thân sinh của Đại tướng, một liệt sĩ – được tìm thấy tại Huế và đưa về quê nhà. Khi xây dựng nghĩa trang liệt sĩ huyện, địa phương đã dành sẵn hai vị trí ở khu vực các anh hùng liệt sĩ với ý định an táng song thân của Đại tướng.

Đó là một nghĩa tình mà bất cứ người con nào cũng có thể xúc động và trân trọng. Thế nhưng, khi biết chuyện, Đại tướng chỉ nhẹ nhàng nói lời cảm ơn, rồi từ chối đặc ân ấy. Ông cho rằng cha mình là một liệt sĩ bình thường, không thể đặt ở khu vực dành cho các anh hùng; còn mẹ mình là một người dân, không thể an táng trong nghĩa trang liệt sĩ.

Theo ý nguyện của Đại tướng, cụ ông được an táng ở khu vực gần các anh hùng liệt sĩ, còn cụ bà nằm khiêm nhường bên ngoài nghĩa trang, giữa những ngôi mộ bình dị khác.

Không một đặc quyền nào được dành cho gia đình mình. Không vì địa vị của bản thân mà đặt người thân lên trên những người khác. Trong việc riêng của gia đình, Đại tướng vẫn giữ trọn một nguyên tắc mà ông luôn nhắc nhở cán bộ: “Dĩ công vi thượng” – đặt việc công lên trên hết.

Nhưng sự chu đáo của Đại tướng không chỉ thể hiện ở những việc lớn. Năm 2002, khi trở về thăm quê sau khi công trình trùng tu cơ bản hoàn thành, giữa vòng tay nồng nhiệt của bà con, ông vẫn nhớ đến những người đã góp công sức cho ngôi nhà của gia đình. Ông cho gọi ông Đặng Đại Trung, giám đốc đơn vị thi công, đến hỏi han. Khi biết ông Trung là cháu của cụ Đặng Đại Múng – người từng làm ngôi nhà này từ nhiều năm trước – Đại tướng ân cần gửi lời thăm hỏi và cảm ơn cụ Múng.

Năm 2005, khi đang điều trị tại Bệnh viện 108 và sức khỏe đã yếu, Đại tướng vẫn dành thời gian tiếp đoàn cán bộ quê nhà. Cuộc gặp chỉ kéo dài khoảng mười phút, nhưng ông vẫn cố gắng ngồi dậy để chụp một bức ảnh chung làm kỷ niệm.

Hai năm sau, dù tuổi cao, sức yếu, ông vẫn gửi tấm thiếp chúc Tết với nét chữ và chữ ký của mình đến người từng có dịp làm việc với gia đình. Một tấm thiếp nhỏ, nhưng chứa đựng một tình cảm lớn.

Những câu chuyện ấy không có tiếng súng, không có chiến hào, không có những chiến công vang dội. Nhưng chính từ những điều bình dị đó, hình ảnh một vị Đại tướng càng trở nên gần gũi và đáng kính.

Một con người vĩ đại không chỉ được đo bằng những chiến công làm nên lịch sử, mà còn bởi cách họ đối xử với nhân dân, với đồng đội và với những người xung quanh. Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã để lại một bài học đẹp: sống công tâm trong việc công, khiêm nhường trong việc riêng và luôn biết trân trọng nghĩa tình, dù chỉ từ những điều nhỏ nhất.

Đó chính là vẻ đẹp của một con người thời hoa lửa – đi qua chiến tranh bằng bản lĩnh của một vị tướng, và đi vào lòng người bằng sự nhân hậu của một con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Sự công tâm và chu đáo của Đại tướng – Một câu chuyện thời hoa lửa | Câu chuyện thời hoa lửa