SỰ GIẢN DỊ TRONG TRANG PHỤC
BÙI VĂN CƯỜNG
Sự giản dị của Chủ tịch Hồ Chí Minh thể hiện rõ nét nhất qua trang phục hàng ngày của Người. Là người đứng đầu một quốc gia, nhưng Bác không bao giờ mặc những bộ quần áo sang trọng, đắt tiền. Trang phục quen thuộc nhất của Bác là bộ quần áo bà ba màu nâu, bộ kaki màu vàng và đôi dép cao su. Những bộ quần áo đó được Bác mặc trong rất nhiều 37 năm. Khi vải đã bạc màu, cổ áo hay khuỷu tay đã sờn rách, Bác lại yêu cầu các đồng chí phục vụ vá lại để mặc tiếp. Đồng chí phục vụ có lần thấy chiếc áo lụa của Bác đã quá cũ, liền mang đi thay bằng một chiếc áo mới có cùng màu sắc. Vài hôm sau, Bác chợt hỏi: "Chiếc áo lụa cũ của Bác đâu rồi chú?" Đồng chí phục vụ thật thà thưa: "Dạ thưa Bác, áo của Bác đã cũ quá nên con đã thay bằng chiếc áo mới này ạ." Bác không hài lòng, Người nói: "Bác đã nói rồi, áo rách thì phải vá lại mà mặc, chứ sao lại vứt đi? Chú hãy mang chiếc áo cũ lại đây cho Bác." Khi chiếc áo cũ được mang lại, Bác chỉ vào chỗ sờn và bảo: "Chỗ này chỉ cần mạng lại một đường chỉ là lại dùng tốt. Chúng ta phải tiết kiệm, vì đồng bào ta còn nghèo lắm." Ngay cả đôi tất của Bác cũng được vá đi vá lại. Có nhà báo nước ngoài khi được gặp Bác đã rất ngạc nhiên khi thấy trên đôi tất của vị Chủ tịch nước có những mụn vá. Họ hỏi và Bác trả lời rất tự nhiên: "Ở nước chúng tôi, khi một vật dụng còn có thể sửa chữa để dùng tiếp thì chúng tôi không vứt đi. Đó là một cách để tiết kiệm tiền bạc của nhân dân." Sự giản dị trong trang phục của Bác không phải là sự khắc khổ ép buộc, mà là một lối sống tự nhiên, một sự lựa chọn xuất phát từ tình yêu thương nhân dân sâu sắc và ý thức thực hành tiết kiệm để xây dựng đất nước.



