Sự hi sinh của mẹ Việt Nam anh hùng
Trong một buổi chiều thu lặng gió, tôi tìm đến căn nhà nhỏ nép mình bên bờ sông. Ngôi nhà mái ngói đã bạc màu, hàng cau trước sân đứng im như đang lắng nghe ký ức. Ở đó, tôi gặp mẹ — một Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng. Mẹ ngồi trên chiếc chõng tre, đôi mắt xa xăm nhìn về phía cánh đồng đang ngả màu vàng. Tôi chợt nghĩ: có lẽ trong đôi mắt ấy là cả một bầu trời ký ức. Mẹ kể, giọng trầm và chậm. Ngày đất nước còn chìm trong khói lửa, mẹ tiễn chồng ra trận, rồi đến lượt những người con trai nối bước. Mỗi lần tiễn đi, mẹ chỉ gói ghém vài bộ quần áo, dặn dò đôi câu giản dị: “Đi đi con, giữ gìn sức khỏe, đánh giặc rồi về.” Nhưng chiến tranh khốc liệt, những lá thư thưa dần, rồi chỉ còn lại những tờ giấy báo tin. Tôi nhìn bàn tay mẹ — đôi bàn tay chai sần, gầy guộc. Những ngón tay ấy từng trồng lúa nuôi bộ đội, từng vá áo gửi tiền tuyến, từng lau nước mắt trong những đêm dài không ngủ. Mẹ mất mát nhiều, nhưng chưa bao giờ than vãn. Mẹ bảo: “Đất nước còn, mẹ còn. Các con mẹ nằm xuống để Tổ quốc đứng lên.” Câu nói ấy khiến tôi lặng người. Ngoài sân, nắng chiều trải vàng lên mái tóc bạc của mẹ. Tôi thấy mẹ giống như cây lúa đã qua mùa gặt — khô gầy nhưng vẫn cúi đầu vì hạt vàng của quê hương. Những hi sinh của mẹ không ồn ào, không phô trương, mà lặng lẽ như dòng sông quê vẫn ngày đêm chảy mãi. Tôi rời ngôi nhà khi trời đã nhá nhem. Con đường làng dài hun hút, nhưng trong lòng tôi sáng lên một niềm xúc động khó tả. Tôi hiểu rằng, có những con người bình dị đã góp phần viết nên lịch sử bằng chính cuộc đời mình.



