Bài viết

SỰ HI SINH CỦA NHỮNG NGƯỜI LÍNH TRONG TRẬN BOM NĂM 1972

SỰ HI SINH CỦA NHỮNG NGƯỜI LÍNH TRONG TRẬN BOM NĂM 1972

Hưng Yên03/12/2025J (THCS An Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

SỰ HI SINH CỦA NHỮNG NGƯỜI LÍNH TRONG TRẬN BOM NĂM 1972

Ở QUẢNG TRỊ

Cuộc kháng chiến chống Mĩ đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những trang sử hào hùng và mất mát đau thương của dân tộc vẫn còn in đậm trong ký ức của những người từng đi qua chiến tranh. Trong những năm tháng ấy, mảnh đất Quảng Trị – đặc biệt là mùa hè năm 1972 – đã trở thành biểu tượng của sự kiên cường, nơi bao chiến sĩ trẻ đã ngã xuống để bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc. Qua lời kể của một cựu chiến binh, tôi thêm một lần hiểu sâu sắc hơn về sự hi sinh thầm lặng mà lớn lao ấy.

Ông – nay đã ngoài bảy mươi – vẫn nhớ rõ từng âm thanh, từng mùi khói của trận bom năm xưa. Thời điểm ấy, đơn vị của ông làm nhiệm vụ trung chuyển thương binh và đưa lực lượng thay quân vượt sông Thạch Hãn vào Thành Cổ. Bom đạn dội xuống ngày đêm, mặt đất rung chuyển liên tục, nhưng không ai lùi bước. Giữa khung cảnh khốc liệt ấy, những chiến sĩ trẻ mười tám, mười chín tuổi vẫn bước đi với đôi mắt sáng đầy niềm tin.

Trong số đó, ông nhớ nhất là Hòa – một chiến sĩ trẻ có gương mặt hiền lành và nụ cười lạc quan. Trước giờ xuất phát vượt sông, Hòa lặng lẽ đọc lại lá thư gia đình gửi vào, rồi cất đi với lời hứa giản dị: “Con sẽ về với mẹ.” Niềm tin của cậu khiến người lính già như ông cũng thấy lòng ấm lại giữa đêm tối lạnh buốt.

Chuyến vượt sông hôm ấy diễn ra trong tiếng bom đạn rền vang. Khi con thuyền nhỏ tới giữa dòng, tiếng rít của B52 xé toang bầu trời. Một loạt bom nổ cách thuyền không xa, làm nước tung lên trắng xóa. Thuyền bị thủng, nước tràn vào rất nhanh. Giữa khoảnh khắc sinh – tử ấy, Hòa lao tới lấy thân mình ép chặt vào mảng thủng để cứu cả đội. Khi vào được bờ, lưng cậu bê bết máu vì bị đất đá văng trúng, nhưng Hòa chỉ cười và nói rằng không sao.

Sáng hôm sau, dù vết thương còn đau nhức, Hòa vẫn xin tiếp tục nhiệm vụ. Cậu muốn trở lại đội hình, tiếp tục hành trình cùng đồng đội. Chiều hôm ấy, tiểu đội của Hòa lại vượt sông trong tiếng bom rung chuyển mặt đất. Nhưng lần này, họ không bao giờ trở về nữa. Ba ngày sau, tin báo về: tiểu đội đã hy sinh trong một trận B52 rải thảm gần Thành Cổ.

Khi nghe lại câu chuyện, ông – người lính già – vẫn nghẹn ngào. Ông nói rằng điều khiến ông day dứt nhất không phải là tiếng bom, mà là những đôi mắt trẻ trung như Hòa, những con người chưa kịp sống trọn tuổi đôi mươi nhưng đã hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân cho đất nước. Dòng Thạch Hãn đỏ phù sa năm ấy đã mang theo bao chiến sĩ vĩnh viễn nằm lại, để đổi lấy hòa bình cho hôm nay.

Câu chuyện của người cựu chiến binh khép lại bằng một câu nói giản dị nhưng đầy xúc động: “Chúng tôi – những người trở về – chỉ mong kể lại để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu của biết bao người trẻ.”

Nghe câu nói ấy, tôi chợt hiểu rằng lòng biết ơn đối với các anh hùng liệt sĩ không chỉ nằm trong những buổi lễ trang trọng, mà còn phải nằm trong từng suy nghĩ, hành động, trách nhiệm của mỗi người chúng ta hôm nay. Bài học về lòng dũng cảm, sự hi sinh và tinh thần bảo vệ Tổ quốc từ trận bom Quảng Trị năm 1972 mãi mãi là ngọn lửa đỏ trong trái tim mỗi người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn