Sự hy sinh anh dũng của người học sinh tuổi 19
Trong cuộc đàn áp ngày 9 tháng 1 năm 1950, Trần Văn Ơn bị trúng đạn và bị thương nặng. Anh qua đời lúc 15 giờ 30 phút cùng ngày, để lại niềm tiếc thương sâu sắc trong học sinh, sinh viên và nhân dân.

Ngày 9 tháng 1 năm 1950 là một ngày không thể quên trong lịch sử phong trào học sinh, sinh viên Việt Nam.
Từ sáng, hàng nghìn người đã tham gia cuộc biểu tình tại Sài Gòn. Họ đấu tranh cho những yêu cầu chính đáng của học sinh, sinh viên: được học tập trong điều kiện an toàn, những người bị bắt phải được trả tự do và trường học phải được mở lại.
Khi lực lượng đàn áp tiến đến, đám đông bị đánh đập và bắt giữ. Trong tình huống nguy hiểm, Trần Văn Ơn không tìm cách bỏ chạy mà cùng những người khác tìm cách bảo vệ các học sinh nhỏ tuổi.
Anh bị trúng đạn và được đưa đến Bệnh viện Chợ Rẫy.
Những người có mặt tại bệnh viện tìm mọi cách cứu chữa cho anh. Tuy nhiên, vết thương quá nặng.
Đến 15 giờ 30 phút ngày 9 tháng 1 năm 1950, Trần Văn Ơn hy sinh.
Anh mới chưa đầy 19 tuổi.
Sự hy sinh của Trần Văn Ơn ngay lập tức gây xúc động mạnh trong giới học sinh, sinh viên và nhân dân Sài Gòn – Chợ Lớn. Tin anh mất trở thành tâm điểm của dư luận lúc bấy giờ.
Một người trẻ đã ra đi, nhưng tinh thần dũng cảm của anh đã tiếp tục sống trong phong trào đấu tranh của học sinh, sinh viên.
Tên tuổi Trần Văn Ơn từ đó gắn liền với ngày 9 tháng 1 – ngày truyền thống của học sinh, sinh viên Việt Nam.



