Sự hy sinh cái "Riêng" cho cái "Chung" (1)
Sự hy sinh cái "Riêng" cho cái "Chung"
Tình yêu thời hoa lửa cao thượng ở chỗ nó luôn đặt Tổ quốc lên trên hết. Yêu nhau là cùng nhìn về một hướng – hướng của độc lập, tự do.
Chia ly để đoàn viên: Cuộc chia tay ở sân ga, bến phà hay dưới gốc đa đầu làng thường không có nước mắt bi lụy. Họ tiễn nhau bằng nụ cười, bằng lời hứa "Giết hết giặc rồi mình sẽ cưới nhau".
Hạnh phúc giản đơn: Đôi khi tình yêu chỉ là một cái nắm tay vội vàng lúc hành quân giao nhau, một kỷ vật là chiếc lược làm từ xác máy bay địch, hay một đóa hoa rừng cài lên mái tóc người nữ thanh niên xung phong.



