Bài viết

SỰ HY SINH THẦM LẶNG

Ninh Bình21/04/2026Trần Công Khánh (Xã Yên Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra trong cảnh nước mất, nhà tan, gia đình và cả tuổi thanh xuân của mẹ

Phạm Thị Mật (làng Liễu Điện, xã Cao Minh, Vĩnh Bảo) trải qua bao cơ cực, lầm

than. Dưới ách áp bức, bóc lột của bọn thực dân - phong kiến, ngay từ nhỏ, mẹ đã

phải đi ở, làm thuê kiếm sống. Khi lấy chồng, nắng hạ cũng như mưa dông, mẹ

phải dậy sớm đi xa hàng kilômét để đánh dậm, mò cua, bắt ốc đổi lấy từng bát gạo

nuôi con. Lam lũ là thế, tần tảo là thế mà cuộc sống của gia đình mẹ quanh năm

vẫn đói rách, nghèo hèn.

Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công, cuộc đời mẹ được đổi thay,

nhưng chưa được bao lâu kháng chiến chống Pháp bùng nổ. Cả nước tiến hành

kháng chiến với ý chí, quyết tâm giành Độc lập. Mẹ hiểu muốn thoát khỏi cảnh

lầm than, mọi người đều phải góp sức, góp công đánh giặc, cứu nước. Mẹ đã động

viên người con lớn Phạm Thành Chẩn, mới 16 tuổi, tham gia bộ đội, trực tiếp cầm

súng đánh giặc. Năm 1952, Phạm Thành Chẩn đã anh dũng hy sinh. Hòa bình lập

lại quê hương hoàn toàn giải phóng. Gia đình mẹ đã có ruộng cày, không phải sống

cuộc đời làm thuê, cuốc mướn, các con được cắp sách tới trường. Song đất nước

vẫn còn bị chia cắt làm hai miền. Đồng bào miền Nam còn sống dưới ách thống trị

của đế quốc Mỹ xâm lược và bè lũ tay sai bán nước. Dù đã có con đầu hy sinh cho

sự nghiệp giải phóng nhưng mẹ vẫn tiếp tục động viên hai con lên đường nhập

ngũ. Các anh Phạm Thành Đằng và Phạm Thành Hằng vượt Trường Sơn vào miền

Nam chiến đấu. Cả hai anh đều lần lượt hy sinh, vào năm 1964 và năm 1972.

Giọng mẹ như nghẹn lại. Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn

nheo. Sau cái chết của hai con trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, mẹ tưởng chừng

như không thể sống nổi vì nỗi đau đớn, mất mát quá lớn. Mẹ đã khóc và hầu như

đêm nào cũng khóc thầm lặng lẽ. Nhưng rồi những giọt nước mắt chát mặn cũng

không còn nữa chỉ có nỗi đau thắt con tim. Nhất là khi miền Nam được hoàn toàn

giải phóng, đất nước thống nhất, nhiều gia đình đón nhận người thân trở về đoàn

tụ, sum vầy, là lúc mẹ thương nhớ nhiều hơn, nỗi đau lại tăng lên. Nỗi thương nhớ

đã làm mẹ cứ thấy các anh mặc quân phục là mẹ cầm tay núi kéo vì nhà và cho là

con của mẹ đã về.

Cùng với niềm vui chung của non sông đất nước và đặc biệt là sự an ủi,

thương yêu của bà con lối xóm, của các tổ chức xã hội, nỗi đau của mẹ cũng vơi đi.

Nay mẹ đang sống những ngày cuối của cuộc đời. Với tuổi 90, tóc mẹ đã bạc

trắng, mắt đã kém, song mẹ vẫn thường xuyên nhắc nhở con cháu sống có ích cho

xã hội, sống với cái tâm, cái đức, phải là người công dân gương mẫu. Nay mẹ đang

sống với người con trai út là anh Phạm Thành Hòe và được xí nghiệp xếp dỡ Cảng

chùa Vẽ phụng dưỡng. Những ngày mẹ đau ốm, ngày Tết, lễ, các tổ chức xã hội,

đoàn thể đến thăm hỏi. Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng,

ghi nhận công lao và sự hy sinh to lớn của mẹ. Đây chỉ là một phần nhỏ để an ủi,

động viên mẹ và cũng là đạo lý của dân tộc: “uống nước nhớ nguồn”, “ăn quả nhớ

người trồng cây”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn