SỰ HY SINH THẦM LẶNG CỦA MẸ - Mẹ VNAH Trần Thị Màu
Xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo có truyền thống cách mạng ở ấp Thanh Trung, xã Hưng Khánh Trung, Mẹ Trần Thị Màu, sinh năm 1915 từ trần năm 2000. Ngày 21 tháng 7 năm 2014, Mẹ được Chủ tịch nước ký quyết định số 1658 truy tặng danh hiệu “Bà Việt Nam anh hùng”. Lớn lên Mẹ có chồng là ông Nguyễn Văn Đằng sinh năm 1914 ở cùng ấp, là một nông dân hiền hòa chất phát, hàng ngày cùng Mẹ lam lũ làm việc và nuôi dạy các con.
Cũng như bao Bà mẹ Việt Nam anh hùng khác, Mẹ đã ngày đêm âm thầm, lặng lẽ đóng góp công sức cho cách mạng, kể cả phải chấp nhận nỗi đau hy sinh những người thân yêu nhất. Mẹ tham gia vào Hội phụ nữ đi biểu tình, rải truyền đơn chống lại bọn ngụy quân, ngụy quyền trong địa bàn xã Hưng Khánh Trung và Mẹ luôn nhắc nhở các con Mẹ phải đi theo con đường cách mạng.
Trước cảnh chiến tranh, nhiều thanh niên trong ấp, trong xã lên đường đánh giặc không hẹn ngày về trong đó có người con trai thứ tư của Mẹ là anh Nguyễn Văn Quýt sinh năm 1944. Ngày 12 tháng 5 năm 1964, anh tham gia vào lực lượng du kích xã Hưng Khánh Trung và bị chỉ điểm, máy bay địch bắn anh hy sinh vào ngày 3 tháng 5 năm 1968.
Nghe tin con hy sinh, lòng Mẹ vô cùng đau đớn, có những lúc Mẹ phải khóc thầm vì sợ bọn lính phát hiện gia đình Việt Cộng. Nợ nước thù nhà ngày gánh nặng thêm, để trả thù cho người anh, tháng 4 năm 1971 anh Nguyễn Văn Đăng sinh năm 1954 người con trai út của Mẹ thoát ly gia đình vào bộ đội địa phương quân huyện Mỏ Cày và anh dũng hy sinh vào ngày 10 tháng 12 năm 1972 trong trận đánh với địch tại xã Thạnh Ngãi, huyện Mỏ Cày, cấp bậc Hạ sỹ. Để ghi nhận sự hy sinh to lớn của anh, sau chiến thắng 30 tháng 4 năm 1975, anh được truy tặng Huân chương chiến sỹ giải phóng hạng ba.
Hai lần tiễn con đi, hai lần Mẹ khóc thầm lặng lẽ. Nhưng Mẹ vẫn cố nén thương đau vượt qua mọi khó khăn, chăm chỉ làm ăn lo cho cuộc sống hàng ngày. Đến năm 1995, Mẹ được Đảng, Nhà nước trao tặng căn nhà tình nghĩa như để động viên tinh thần Mẹ và có điều kiện nơi thờ cúng hai người con trai liệt sỹ. Hiện nay ngôi nhà Mẹ được cô Nguyễn Thị Búp là người con dâu thứ hai của Mẹ ở hàng ngày chăm sóc thờ cúng Cha, Mẹ và các người em. Cô Búp tâm sự “Tôi là dâu duy nhất của Mẹ và Mẹ lúc còn sống lúc nào cũng xem tôi như là con gái vì các con Mẹ không cò nữa...".
Chiến tranh đã đi qua, những vết thương của nó cũng đã phôi phai theo thời gian, nhưng vết thương lòng lại dai dẳng theo Mẹ đến cuối đời vì những người thân yêu nhất của Mẹ đã không bao giờ trở lại.
Sự hy sinh thầm lặng của Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Màu đã góp phần làm nên những trang sử vàng chói lọi của quê hương Hưng Khánh Trung B nói riêng, huyện Chợ Lách anh hùng nói chung. Cuộc đời cũng như những đóng góp to lớn của Mẹ luôn là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ học tập và noi theo.



