Sự hy sinh thầm lặng của Mẹ VN anh hùng, người mất con trong chiến tranh nhưng vẫn kiên cường sống, nuôi con em xóm làng và giữ gìn kí ức đẹp về thế hệ anh hùng
CHIẾC KHĂN RẰN CỦA MÁ
Chiều tháng Tư, nắng trải vàng trên mái ngói cũ ở Nam Định. Thằng Tùng mười lăm tuổi lục tủ tìm áo dài trắng cho buổi văn nghệ trường thì thấy một chiếc khăn rằn đã bạc màu, góc khăn thêu hai chữ “Thắng - 1972” bằng chỉ đỏ.
“Má ơi, khăn này của ai vậy?” Tùng hỏi.
Má đang nhặt rau, ngừng tay. Ánh mắt má trôi về một ngày xa lắm. “Của bác Hai Thắng, con trai má. Năm đó nó mười tám, bằng tuổi con bây giờ.”
Năm 1972, bom Mỹ dội xuống làng. Má lúc ấy là giao liên xã Mai Cầu. Đêm nào má cũng băng đồng, mang công văn qua sông. Bác Thắng xung phong vào bộ đội. Trước ngày đi B, bác dúi vào tay má chiếc khăn rằn: “Má giữ giùm con. Hòa bình con về, con lại đeo cho má xem.”
Má kể, giọng không buồn, chỉ ấm: “Má đi suốt bốn năm. Có lần bị phục kích, má giấu tài liệu vào bụng, nằm im dưới mương hai ngày. Đồng đội tưởng má hi sinh rồi. May mà chiếc khăn này má dùng buộc vết thương, cầm máu, nên má còn.”
Hòa bình, người về, người không. Bác Thắng nằm lại ở Thành cổ Quảng Trị. Má nhận giấy báo tử, lặng lẽ thêu tên con vào góc khăn, rồi cất kỹ. Từ đó má ở vậy, nuôi thêm ba đứa trẻ mồ côi trong xóm. Làng gọi má là “Mẹ Việt Nam Anh Hùng” từ năm 1994, nhưng má chỉ cười: “Tao có làm gì đâu. Thằng Thắng nó mới anh hùng.”
Tùng cầm chiếc khăn, tự dưng thấy sống mũi cay. Cậu khoác thử lên cổ, đứng nghiêm trước bàn thờ có tấm ảnh chú bộ đội trẻ măng.
“Tối nay con xin phép đọc lời bình cho tiết mục về Mẹ, được không má?”
Má gật đầu, mắt rưng rưng mà miệng vẫn mắng yêu: “Cha bố anh, lớn rồi mới biết thương má.”
Ngoài sân, hoa cau rụng trắng. Chiếc khăn rằn bạc màu lại được má giặt phẳng, để mai Tùng mang lên sân khấu kể câu chuyện của những người không trở về.
TẠ THỊ HOÀ - lớp 11a2
Trường THPT Trực Ninh B


