Sự hy sinh thầm lặng của người Mẹ Đặng Thị Bảy
Sự hy sinh thầm lặng của Mẹ Đặng Thị Bảy
Long An quê hương em là mảnh đất "trung dũng kiên cường, toàn dân đánh giặc". Trong những trang sử vàng chói lọi của địa phương, hình ảnh Mẹ Việt Nam Anh hùng Đặng Thị Bảy hiện lên như một tượng đài vĩnh cửu về lòng kiên trung và đức hy sinh thầm lặng. Mẹ không chỉ là người mẹ của một gia đình, mà còn là người mẹ chung của những người con anh hùng.
Cuộc đời mẹ Đặng Thị Bảy gắn liền với những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Mẹ đã hiến dâng những gì quý giá nhất của đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Chồng mẹ, liệt sĩ Nguyễn Văn Chưởng, đã ngã xuống trong kháng chiến, để lại trên vai mẹ gánh nặng gia đình giữa thời bom đạn. Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai, mẹ lại gạt nước mắt tiễn đưa người con trai cả là liệt sĩ Ngô Thành Ngọc ra mặt trận. Anh đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại niềm tự hào xen lẫn nỗi xót xa vô hạn trong lòng mẹ.
Dẫu gánh chịu nhiều mất mát, mẹ Bảy vẫn kiên cường như một cây tùng, cây bách. Bên cạnh mẹ lúc bấy giờ còn có người con gái là cô Nguyễn Thị Thu Vân, người đã luôn ở bên cạnh, tần tảo sớm khuya phụ giúp mẹ gánh vác việc nhà và lo toan cuộc sống. Cùng với đó là người con trai Nguyễn Thành Nam, người luôn chu toàn trách nhiệm chăm lo hương hỏa cho cha và anh, giữ cho ngọn lửa truyền thống gia đình luôn ấm áp. Chính sự hiếu thảo của các con đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc, giúp mẹ có thêm sức mạnh để vừa làm trụ cột gia đình, vừa tham gia hoạt động cách mạng.
Dưới mái nhà đơn sơ, mẹ Bảy đã bất chấp hiểm nguy để nuôi giấu cán bộ, bảo vệ cơ sở cách mạng và vận động phụ nữ địa phương tham gia đấu tranh. Câu nói của mẹ: “Giặc còn thì mình còn đánh, còn sống là còn góp sức” đã trở thành động lực to lớn cho quân dân ta. Với những cống hiến cao cả ấy, mẹ đã vinh dự được Đảng và Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba cùng nhiều danh hiệu cao quý khác.
Là một học sinh của trường TH & THCS Long An, mỗi khi nhắc đến mẹ Đặng Thị Bảy, lòng em lại dâng trào một niềm kính trọng và biết ơn sâu sắc. Em tự hào vì được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất có những người mẹ vĩ đại như thế. Hình ảnh mẹ và sự hiếu nghĩa của các con mẹ chính là tấm gương sáng ngời về tình yêu quê hương và gia đình cho chúng em noi theo.
Em thầm hứa sẽ chăm chỉ học tập, rèn luyện để xứng đáng là học sinh trường TH&THCS Long An. Em sẽ kể cho bạn bè nghe về mẹ Đặng Thị Bảy, về tinh thần của những "người mẹ anh hùng" để lòng biết ơn mãi được lan tỏa. Mẹ Bảy không chỉ là một người mẹ, mẹ còn là linh hồn của quê hương, là ngọn đuốc sáng soi đường cho chúng em trên bước đường trưởng thành.


