Sự hy sinh thầm lặng của người y tá chiến trường
Người ta thường nhớ đến người lính nơi tuyến đầu, nhưng phía sau những trận đánh còn có những người lặng lẽ giành giật sự sống cho đồng đội. Họ là những y tá chiến trường – những người mang theo túi cứu thương thay vì ba lô đầy đạn dược.
Ông Hoàng Mạnh Quân (Sinh năm 1953, nhập ngũ năm 1973, hiện là CCB thôn Tân An xã Hùng An) kể lại:
Trong căn hầm cứu thương nhỏ dựng tạm dưới chân núi, chị Mai – một y tá quân y – gần như không có một đêm ngủ trọn giấc. Mỗi khi tiếng súng vừa ngớt, cũng là lúc công việc của chị bắt đầu.
Những thương binh được cáng về trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Người bị mảnh đạn găm vào vai, người gãy xương vì sức ép của pháo, người kiệt sức sau nhiều ngày bám chốt. Chị cùng đồng đội nhanh chóng cắt bỏ quần áo rách, cầm máu, băng bó, truyền dịch và động viên từng người cố gắng vượt qua.
Có những đêm, căn hầm chật kín thương binh. Ánh đèn dầu leo lét không đủ soi rõ khuôn mặt, nhưng đôi bàn tay của người y tá vẫn không ngừng làm việc. Hết băng bó cho người này lại chạy sang người khác. Bữa cơm còn chưa kịp ăn, chén nước chưa kịp uống đã có tiếng gọi:
"Y tá ơi... giúp tôi với..."
Chị lập tức đứng dậy.
Một lần, giữa cơn mưa lớn, đơn vị nhận tin có một tổ chiến sĩ bị thương ở sườn núi, con đường duy nhất đã bị đất đá vùi lấp. Không chần chừ, chị khoác túi cứu thương lên vai, cùng tổ cáng thương men theo lối mòn trong đêm.
Đường trơn trượt, nhiều đoạn phải bám vào rễ cây để đi. Đến nơi, chị quỳ xuống bên một chiến sĩ đang mất nhiều máu. Sau khi sơ cứu, chị nhẹ nhàng nắm lấy tay anh và nói:
"Đừng ngủ nhé, đồng đội đang đưa anh về."
Chỉ một câu nói giản dị ấy đã giúp người lính giữ vững niềm tin trong những giờ phút sinh tử.
Sau nhiều giờ vượt núi, các thương binh được chuyển về nơi điều trị an toàn. Chị Mai trở về hầm cứu thương khi trời đã sáng. Đôi giày phủ kín bùn đất, hai bàn tay sưng đỏ vì khiêng cáng, nhưng điều chị quan tâm đầu tiên vẫn là kiểm tra lại túi thuốc, chuẩn bị cho đợt cấp cứu tiếp theo.
Chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ của những người cầm súng, mà còn lấy đi những năm tháng đẹp nhất của những người y tá chiến trường. Họ sống giữa tiếng bom, tiếng pháo, chứng kiến biết bao cuộc chia ly, nhưng chưa bao giờ từ bỏ lời thề cứu người.
Nhiều năm sau, trong buổi gặp mặt cựu chiến binh, một người đàn ông bước đến trước chị Mai, nghiêm trang giơ tay chào theo điều lệnh quân đội.
Ông nghẹn ngào nói:
"Ngày ấy, chị đã giữ lại mạng sống cho tôi. Tôi còn sống để trở về làm chồng, làm cha và hôm nay được bế cháu nội trên tay."
Chị chỉ mỉm cười:
"Điều hạnh phúc nhất của người y tá chiến trường không phải là được nhớ tên, mà là biết rằng những người mình từng chăm sóc đã được sống, được trở về và tiếp tục viết tiếp cuộc đời."
Sự hy sinh của người y tá chiến trường thường không được nhắc đến bằng những chiến công trên trận tuyến. Họ âm thầm đối mặt với hiểm nguy, thức trắng bên thương binh, dành cả tuổi thanh xuân để giành giật từng nhịp thở cho đồng đội.
Chính sự tận tụy ấy đã làm nên một mặt trận đặc biệt – mặt trận của lòng nhân ái, nơi những đôi bàn tay nhỏ bé đã góp phần giữ lại biết bao sự sống giữa khói lửa chiến tranh.



