Sự hy sinh thầm lặng của nữ lái xe tuyến đường lửa
Tác giả: Vũ Quỳnh Anh Lớp: K13B SP Toán Trường: Đại học Hải Dương
Trên con đường Hồ Chí Minh huyền thoại, hình ảnh những cô gái lái xe thuộc Đại đội nữ lái xe 13 luôn là biểu tượng rực rỡ của lòng dũng cảm. Chị Đỗ Thị Mai, sinh ra và lớn lên bên bờ sông Hóa nghèo đạm, là một trong những nữ tài xế gan dạ nhất. Chị lái chiếc xe tải ZIL-130 chở đạn dược, lương thực vượt qua những gầm đèo, bến phà đầy bom đạn để tiếp tế cho chiến trường miền Nam.
Mùa mưa năm 1971, tuyến đường qua ngầm Ta Lê và đèo Mụ Giạ bị máy bay B-52 của Mỹ đánh phá ác liệt. Mặt đường biến thành những đũng bùn sâu hoắm, bom từ trường và bom nổ chậm gài bẫy khắp nơi. Bất chấp hiểm nguy, chị Mai vẫn kiên cường cầm lái, xung phong dẫn đầu đoàn xe vượt "vùng tọa độ chết" trong đêm tối mù mịt.
Đêm 18 tháng 8 năm 1971, chiếc xe chở đầy thuốc nổ của chị Mai đang bò qua ngầm thì máy bay C-130 "Bóng ma" của địch phát hiện và thả pháo sáng, trút mưa đạn 20mm xuống lòng ngầm. Một viên đạn xé rách kính chắn gió, găm trúng ngực chị Mai. Máu phun ra xối xả lên vô-lăng, cơn đau xé ruột làm mắt chị mờ đi.
Biết chiếc xe chở đầy hỏa lực nếu bị cháy ngay giữa lòng ngầm sẽ làm nổ tung toàn bộ đoàn xe phía sau và tắc nghẽn con đường huyết mạch, chị Mai cắn chặt môi đến bật máu, dùng chút sức tàn dồn vào chân ga. Chị cố lái chiếc xe vượt qua khỏi lòng ngầm, lao thẳng vào bờ ta an toàn rồi mới gục xuống vô-lăng.
Đồng đội lao đến ôm lấy chị, nhưng trái tim người con gái Vĩnh Bảo ấy đã ngừng đập. Chị Mai ngã xuống khi tuổi đời mới tròn 20, để lại tay lái kiên cường và tấm gương hy sinh quên mình cho ngàn chuyến xe tiếp tục tiến vào Nam.



