SỰ HY SINH THẦM LẶNG PHÍA SAU BỨC TRANH HÒA BÌNH
Trương Ngọc Mai
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, đất nước vỡ òa trong niềm vui Nam Bắc một nhà, nhưng cuộc trở về của 517 người con Liên Am lại đong đầy những khoảng trống đau thương. Sau ngày hòa bình, rất nhiều người trong số 517 thanh niên năm ấy đã không thể trở về nhìn lại mái đình Thượng Trung hay dòng sông quê mẹ. Họ đã vĩnh viễn nằm lại nơi nghĩa trang Thành cổ Quảng Trị, dưới làn nước sông Thạch Hãn, hay rải rác trên đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ. Những người may mắn sống sót trở về quê hương Vĩnh Am cũng mang trên mình những vết thương giằng xé của mảnh bom, làn đạn, hay di chứng quái ác của chất độc da cam/dioxin. Phía sau những tấm Huân章, Huy chương hay danh hiệu "Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân" mà Nhà nước trao tặng cho xã Liên Am là hàng trăm nỗi đau thầm lặng. Đó là ánh mắt mòn mỏi của những người mẹ già tựa cửa ngóng con suốt mấy mươi năm; là sự hy sinh tuổi xuân của những người vợ trẻ ở vậy nuôi con khi chồng ngã xuống ngoài mặt trận. Xương máu của 517 thanh niên Liên Am — cùng sự chịu đựng âm thầm của hàng trăm gia đình hậu phương — chính là những viên gạch đỏ đúc kết nên tượng đài độc lập tự do. Họ đã sống, chiến đấu và hy sinh không vì danh vọng, mà vì một khát vọng duy nhất: để quê hương Liên Am và đất nước Việt Nam mãi mãi bình yên, xanh màu lúa mới.



