Cựu chiến binh

sự khắc nghiệt của thiên nhiên và sức chịu đựng phi thường trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại.

Dưới đây là câu chuyện được kể từ một người lính, tập trung vào sự khắc nghiệt của thiên nhiên và sức chịu đựng phi thường trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại.

Ninh Bình23/01/2026Cao Từ Hiển (Đoàn xã Giao Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới đây là câu chuyện được kể từ ngôi thứ nhất của một người lính, tập trung vào sự khắc nghiệt của thiên nhiên và sức chịu đựng phi thường trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại.

Những Đôi Chân Trần Trên Đá Tai Mèo

Mưa. Mưa rừng Trường Sơn không giống bất cứ cơn mưa nào tôi từng thấy ở quê nhà đồng bằng. Nó không rơi hạt, mà như ai đó cầm cả một cái chum nước khổng lồ dội thẳng xuống đầu, xối xả và lạnh buốt, kéo dài từ ngày này sang ngày khác, thối đất thối cát.

Đơn vị chúng tôi đang vượt dốc "Cổng Trời". Anh em lính tráng vẫn hay nói đùa: "Leo dốc này xong, một là lên trời, hai là thành tiên."

Trên vai tôi là chiếc ba lô nặng trĩu gần 35 ký lô. Trong đó có gạo, đạn dược, thuốc men và mấy bánh lương khô. Hai vai tôi đã chai sần, lớp da cũ bong ra, lớp da mới mọc lên rồi lại loét ra vì quai ba lô cọ xát liên tục thấm nước mưa. Nhưng đau đớn nhất không phải là vai, mà là đôi chân.

Đôi giày vải bộ đội cấp phát từ hồi mới vào Nam giờ đã há mõm, đế mòn vẹt. Mỗi bước đạp lên đá tai mèo sắc nhọn là một lần thót tim. Bùn đất dính chặt lấy chân như muốn níu người lính lại, không cho bước tiếp về phía trước.

"Cố lên anh em! Sắp tới trạm nghỉ rồi!" – Tiếng anh Đại đội trưởng vang lên khản đặc, lẫn trong tiếng gió rít.

Tôi ngoái lại nhìn thằng Bình đi ngay sau. Mặt nó tái mét, môi thâm tím vì lạnh và đói. Bình mới 18 tuổi, nhập ngũ chưa đầy ba tháng. Cơn sốt rét rừng hôm qua đã rút cạn sức lực của nó. Nó đi như một cái bóng xiêu vẹo, tay chống gậy tre, cứ đi được mười bước lại phải dừng lại thở dốc.

"Đưa súng đây tao mang đỡ cho," tôi nói, cố gắng át tiếng mưa.

"Em... em đi được," Bình thều thào, ánh mắt cương quyết lạ thường. "Anh mang nặng lắm rồi."

Tôi không nói thêm, chỉ lặng lẽ đi chậm lại để nó bắt kịp. Ở cái chốn rừng thiêng nước độc này, tình đồng chí đôi khi chỉ đơn giản là không bỏ lại nhau trên một con dốc.

Chúng tôi đi xuyên qua những tán lá rậm rạp che kín cả mặt trời. Dưới chân, lũ vắt xanh, vắt nâu ngoe nguẩy như những sợi bún thiu chờ đợi hơi người. Chỉ cần dừng lại một chút, chúng sẽ búng tanh tách lên giày, chui qua ống quần, hút máu đến no căng tròn. Có những đêm nằm võng, cởi áo ra, máu loang lổ cả lưng áo vì vắt cắn mà không hay biết vì tê dại.

Đến trưa, đoàn quân dừng lại ăn cơm vắt. Cơm trộn lẫn với nước mưa, lạnh ngắt và nhạt thếch, ăn kèm với chút muối vừng mặn chát. Nhưng đó là thứ duy nhất giúp chúng tôi trụ lại. Ngồi tựa lưng vào vách đá, tôi tranh thủ tháo giày kiểm tra. Mấy ngón chân sưng tấy, phồng rộp, rỉ nước vàng. Tôi cắn răng, lấy kim băng chọc vỡ bọng nước, xát chút thuốc lào vào cho se miệng vết thương. Đau đến ứa nước mắt, nhưng phải làm thế thì mai mới đi tiếp được.

Chiều hôm ấy, chúng tôi vượt qua đỉnh dốc.

Mây mù tan bớt, một khoảng trời xanh ngắt hiện ra phía xa. Từ trên cao nhìn xuống, con đường mòn Hồ Chí Minh hiện ra như một sợi chỉ đỏ vắt ngang lưng chừng núi, hun hút và đầy hiểm nguy. Phía trước là miền Nam, là chiến trường, là những trận đánh ác liệt đang chờ. Nhưng cũng phía trước ấy, là hy vọng thống nhất, là ngày về.

Tôi xốc lại ba lô, vỗ vai thằng Bình: "Đi thôi em. Hết dốc rồi."

Đoàn quân lại tiếp tục chuyển động. Những đôi chân lấm bùn, rớm máu vẫn lầm lũi bước đi, để lại sau lưng những dấu chân hằn sâu vào đá núi, lặng lẽ viết nên câu chuyện của cả một thế hệ không tiếc máu xương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
sự khắc nghiệt của thiên nhiên và sức chịu đựng phi thường trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. | Câu chuyện thời hoa lửa