Bài viết

SỰ KHIÊM TỐN CỦA MỘT VỊ LÃNH TỤ

ĐẶNG THỊ MỸ HẠNH

22/08/2026xã Tứ Kỳ (Xã Tứ Kỳ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mặc dù được toàn Đảng, toàn dân hết lòng kính yêu, suy tôn là vị lãnh tụ thiên tài, là người Cha già của dân tộc, Chủ tịch Hồ Chí Minh lại luôn vô cùng khiêm tốn. Người không bao giờ muốn người khác ca ngợi hay dùng những danh xưng cao quý để nói về mình. Trong các bài viết, các bài nói chuyện, khi nhắc đến bản thân, Bác thường dùng những từ rất giản dị như "tôi", "chúng tôi". Bác coi mình chỉ là một người lính, một người công bộc của nhân dân. Một lần, có một nhà văn viết một bài báo ca ngợi Bác, dùng những lời lẽ rất hoa mỹ. Đọc xong, Bác đã cho gọi nhà văn đó đến và góp ý một cách chân tình: "Chú viết về Bác như vậy là không đúng đâu. Bác không phải là thánh thần gì cả. Bác cũng là một con người bình thường, có điều Bác được nhân dân tin cậy, giao phó cho trọng trách thì Bác phải cố gắng làm cho tròn. Những công lao mà chú nói, đó là công lao của toàn Đảng, toàn dân, của tập thể, chứ không phải của riêng cá nhân Bác." Bác nói tiếp: "Lần sau, nếu chú muốn viết về Bác, thì hãy viết về những khuyết điểm, những thiếu sót của Bác, để Bác và các đồng chí khác cùng nhau sửa chữa, tiến bộ. Như vậy có ích hơn nhiều." Khi Quốc hội có ý định tặng Bác Huân chương Sao Vàng, huân chương cao quý nhất của Nhà nước ta, Bác đã kiên quyết từ chối. Bác nói: "Huân chương này là phần thưởng cao quý. Nhưng tôi nghĩ người xứng đáng được nhận đầu tiên phải là nhân dân Việt Nam anh hùng, là quân đội anh hùng của chúng ta. Bao giờ miền Nam được hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất, Bắc Nam sum họp một nhà, lúc đó Quốc hội cho phép, tôi sẽ vui lòng nhận." Sự khiêm tốn của Bác không phải là một sự khéo léo, mà là một đức tính tự nhiên, bắt nguồn từ một nhân cách vĩ đại, một con người đã hoàn toàn quên mình để hòa vào với nhân dân, với đất nước. Đức tính ấy càng làm cho sự vĩ đại của Bác thêm tỏa sáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn