Sự khốc liệt nơi chiến trường gian khổ
Sự khốc liệt nơi chiến trường gian khổ
Trực tiếp chiến đấu tại chiến trường miền Đông Nam Bộ — nơi được mệnh danh là "gian lao mà anh dũng" với những trận càn quét khốc liệt của địch, ông Tâm nhớ như in những ngày tháng bám dốc, bám hầm:
Những bữa ăn vội giữa hai đợt pháo: Bát cơm trộn lẫn bụi than, củ sắn lùi chia đôi nơi góc hầm chữ A hay ngụm nước suối chuyền tay nhau khi cơn khát cháy cổ.
Thắt chặt tình đồng chí: Nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như chiếc lá rừng, tình đồng đội chính là điểm tựa lớn nhất. Người trước ngã xuống, người sau gạt nước mắt cầm súng tiến lên, che chắn cho nhau từng mảnh pháo.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi cờ chiến thắng tung bay, đất nước trọn niềm vui sông núi liền một dải, ông Tâm cùng các đồng đội vỡ òa trong hạnh phúc. Trở về đời thường tại mảnh đất Nà Lay, xã Hùng Lợi, người lính năm xưa lại tiếp tục tăng gia sản xuất, giữ vững phẩm chất tốt đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ".
Mỗi khi kể lại cho thế hệ trẻ nghe về thời chống Mỹ, giọng ông Chu Xuân Tâm lại lắng xuống đầy xúc động:
"Chúng tôi may mắn hơn biết bao đồng đội vì còn sống để trở về với bản làng, với gia đình. Ký ức thời chiến lửa đạn không phải để nhắc lại nỗi đau, mà để con cháu hôm nay biết trân trọng giá trị của hai chữ Bình Yên — thứ đã được đổi bằng máu, mồ hôi và cả tuổi thanh xuân của cả một thế hệ."



