Bài viết

Sự kiện đảo Gạc Ma - Dưới Tầng Sóng Lặng, Có Những Lời Chào Chưa Kịp Nói

Tây Ninh13/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những trang lịch sử được viết bằng mực, nhưng cũng có những trang lịch sử được khắc sâu bằng máu. Sự kiện 64 chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam hy sinh tại đảo Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988 là một trong những trang sử như thế — bi tráng, đau thương nhưng rực sáng lòng yêu nước và ý chí bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của dân tộc.

Biển trời Trường Sa từ bao đời nay vẫn là một phần máu thịt không thể tách rời của Tổ quốc Việt Nam. Nơi ấy có những con sóng bạc đầu ngày đêm xô vào đảo đá, có vị mặn của biển hòa trong gió, và có biết bao thế hệ người lính đã âm thầm canh giữ từng tấc đất , từng sải biển quê hương. Thế nhưng, vào sáng ngày 14 tháng 3 năm 1988, giữa vùng biển tưởng chừng chỉ có tiếng sóng vỗ ấy, tiếng súng chiến tranh đã bất ngờ vang lên, xé toạc sự bình yên của biển trời Trường Sa.

Thời điểm ấy, các chiến sĩ Hải quân Việt Nam trên những con tàu HQ-604, HQ-605 và HQ-505 đang thực hiện nhiệm vụ vận chuyển vật liệu, xây dựng và bảo vệ các bãi đá thuộc quần đảo Trường Sa, trong đó có Gạc Ma, Cô Lin và Len Đao. Họ mang theo mình không phải khát vọng chiến tranh mà là nhiệm vụ gìn giữ hòa bình, khẳng định chủ quyền hợp pháp của Việt Nam trên vùng biển đảo thiêng liêng. Đa số những người lính ấy còn rất trẻ. Có người vừa rời ghế nhà trường, có người chưa kịp thực hiện những ước mơ đời thường và có người vẫn còn giữ trong tim lời dặn dò của mẹ trước ngày lên đường. Họ ra khơi với niềm tin duy nhất rằng mình đang làm nhiệm vụ với Tổ quốc.

Thế nhưng, khi những lá cờ đỏ sao vàng vừa được cắm xuống bãi đá Gạc Ma, phía Trung Quốc đã điều những chiến hạm to lớn đến uy hiếp, tấn công lực lượng Việt Nam. Đây là cuộc chiến không cân sức khi một bên là tàu lớn súng to một bên chỉ có cuốc xẻng và vài khẩu súng ak giữa muôn trùng biển khơi. Dù bị đe dọa bằng vũ khí hiện đại, các chiến sĩ Việt Nam vẫn kiên cường bảo vệ lá cờ Tổ quốc. Trong giờ phút sinh tử ấy, họ đã tạo nên hình ảnh bất tử khiến cả dân tộc nghẹn ngào: những người lính nắm tay nhau tạo thành một vòng tròn quanh lá cờ đỏ sao vàng giữa làn đạn dữ dội của kẻ thù. Họ hiểu rằng phía trước là cái chết, nhưng không một ai lùi bước.

Giữa khói lửa chiến tranh, chiến sĩ Trần Văn Phương đã hô vang lời thề bất tử: “Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo. Hãy để máu của mình tô thắm lá cờ truyền thống của Hải quân.” Đó không chỉ là lời nói của một con người trong khoảnh khắc cuối đời mà còn là tiếng nói của cả dân tộc Việt Nam suốt hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước. Lời thề ấy vang vọng giữa biển khơi, hòa cùng tiếng sóng như một bản hùng ca không bao giờ tắt.

Sau cuộc tấn công tàn khốc ấy, tàu HQ-604 bị bắn chìm tại Gạc Ma, tàu HQ-605 bị đánh chìm tại Len Đao. Tàu HQ-505 dù bị hư hại nặng vẫn anh dũng lao lên bãi Cô Lin để giữ đảo. Sáu mươi bốn chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam đã vĩnh viễn nằm lại giữa lòng biển sâu. Các anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại phía sau những người mẹ bạc đầu ngóng con, những người vợ mòn mỏi đợi chồng và những đứa con chưa kịp gọi tiếng cha trọn vẹn. Biển Trường Sa hôm ấy dường như cũng nghẹn ngào trước sự hy sinh lớn lao ấy.

Ba mươi tám năm đã trôi qua, nhưng sự kiện Gạc Ma vẫn là một vết thương chưa lành trong trái tim dân tộc Việt Nam. Mỗi khi nhắc đến hai tiếng “Gạc Ma”, lòng người lại dâng lên niềm xúc động xen lẫn tự hào. Đó không chỉ là ký ức đau thương mà còn là biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, của tinh thần bất khuất trước mọi thế lực xâm phạm chủ quyền dân tộc.

Thế hệ trẻ hôm nay may mắn được sống trong hòa bình, không phải đối diện với bom đạn chiến tranh. Nhưng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người lính như 64 chiến sĩ Gạc Ma năm ấy. Vì vậy, mỗi người trẻ cần sống có trách nhiệm hơn với đất nước: học tập nghiêm túc, rèn luyện bản thân, nuôi dưỡng lòng yêu nước bằng những hành động thiết thực và luôn ý thức về chủ quyền biển đảo thiêng liêng của dân tộc.

Sự kiện Gạc Ma sẽ mãi là khúc tráng ca bi hùng giữa biển khơi. Dẫu thời gian có trôi qua, tên tuổi của 64 người lính năm ấy vẫn sẽ sống mãi trong lòng nhân dân Việt Nam như những vì sao không bao giờ tắt giữa bầu trời Tổ quốc. Họ đã ngã xuống để đất nước được đứng vững, để lá cờ đỏ sao vàng vẫn tung bay kiêu hãnh trên bầu trời độc lập, giữa biển khơi hoà bình. Và mỗi người Việt Nam hôm nay, khi nhìn về biển đảo quê hương, sẽ luôn cúi đầu biết ơn những người con bất tử của biển trời Gạc Ma.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn