Sứ Mệnh Xương Máu và Nước Mắt
những địa danh ác liệt tại Campuchia: Tà-beng-rung, Ngã 3 Thành Kiếm (Koh Kong), Bến Đá (Koh Kong), và đặc biệt là Đồi 336. Đây là những nơi vừa là tiền tuyến, vừa là hậu cứ, nơi người lính Việt Nam phải đối mặt với khó khăn chồng chất.

Ngày 15/3/1982, chàng trai Trần Văn Hải (sinh 31/12/1962) lên đường nhập ngũ, mang theo bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ. Anh được phân công về Phòng Tham mưu, Sư đoàn 4, Quân khu 9. Dù công tác trong đơn vị tham mưu, nhiệm vụ của anh lại gắn liền với lĩnh vực Quân nhu - Tài vụ, một công việc thầm lặng nhưng tối quan trọng: đảm bảo cái ăn, cái mặc cho đồng đội. Chiến trường của anh là những địa danh ác liệt tại Campuchia: Stung treng, Ngã 3 Thành Kiếm (Koh Kong), Bến Đá (Koh Kong), và đặc biệt là Đồi 336. Đây là những nơi vừa là tiền tuyến, vừa là hậu cứ, nơi người lính Việt Nam phải đối mặt với khó khăn chồng chất. Trong những năm tháng tại Koh Kong, kỷ niệm khắc sâu nhất trong tâm trí anh Hải là những chuyến tải gạo tiếp tế lên Đồi 336. Đây là một nhiệm vụ sống còn, vì lương thực là thứ khan hiếm và quý giá nhất.
Có lần, anh cùng đồng đội lên đường vẫn tải gạo thì đồng đội anh đạp mìn. Do thiếu người và điều kiện khắc nghiệt, anh Hải đã phải gánh phần gạo của ba người lính khác, tổng cộng gần 60kg, và hành quân trên quãng đường rừng núi hiểm trở dài 30km. Sức nặng ấy không chỉ đè lên đôi vai, mà còn đè lên ý chí. Mỗi bước đi là một sự đấu tranh với sự kiệt sức, với nguy hiểm luôn rình rập. Nhưng anh không được phép dừng lại, vì 60kg gạo ấy là hy vọng sống của những đồng đội đang chờ đợi trên Đồi 336.
Tuy nhiên, ký ức kinh hoàng và đau đớn nhất mà anh Hải không thể quên lại là nhiệm vụ bốc hài cốt liệt sĩ đồng đội để đưa về Tổ quốc. Những năm tháng cuối cùng của chiến trường, khi nhiệm vụ là đưa các anh hùng đã ngã xuống về lại quê hương, anh Hải đã chứng kiến cảnh tượng bi thương mà không từ ngữ nào diễn tả hết. Khi bốc hài cốt, có những thi thể do điều kiện thổ nhưỡng đặc biệt nên chưa phân hủy hết. Theo quy định nghiêm ngặt lúc bấy giờ để đảm bảo vệ sinh và dễ dàng vận chuyển, anh và đồng đội phải thực hiện một nhiệm vụ phi thường: hốt những phần chưa phân hủy hết ra suối. Họ dùng nước để rửa hết phần thịt còn sót lại, thậm chí phải dùng dao cắt đi những phần gân, cơ vẫn còn dai để tách rời xương cốt. Sau đó, họ sắp xếp lại từng đốt xương, từng phần thi thể một cách trọn vẹn nhất, rồi mới mang về nước.
Đây không chỉ là công việc, mà là một nghi lễ đưa tiễn đầy máu và nước mắt. Họ không chỉ là những người lính, mà là những người anh em, chứng kiến sự hy sinh và phải tự tay làm những điều mà lẽ ra không ai phải làm với người thân của mình. Nhiệm vụ ấy không chỉ cần lòng dũng cảm chiến đấu, mà còn cần một tinh thần thép và tình đồng đội vô bờ bến.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



