Sự quả cảm của người lính du kích bảo vệ tuyến đường huyết mạch
Tác giả: Vũ Quỳnh Anh Lớp: K13B SP Toán Trường Đại học Hải Dương
Cầu Quý Cao – cây cầu chiến lược bắc qua sông Luộc, nối liền Vĩnh Bảo với Hải Dương – từng là một trong những điểm nóng bỏng nhất thời kỳ chống Pháp. Bọn giặc đóng đồn bốt kiên cố ở hai đầu cầu, liên tục mở các đợt càn quét vào vùng tự do và kiểm soát chặt chẽ việc đi lại của người dân. Anh Trần Văn Hoàng, một người con trai dũng cảm của xã Nguyễn Bỉnh Khiêm, là tiểu đội trưởng du kích chuyên đảm nhận nhiệm vụ gài mìn, phục kích các đoàn xe quân sự địch qua lại khu vực này.
Một đêm mưa sương năm 1952, đội du kích của anh Hoàng nhận lệnh gài mìn tự tạo phá hủy chiếc xe bọc thép chỉ huy của quân Pháp dự kiến sẽ đi qua cầu vào sáng hôm sau. Giữa đêm tối mênh mông, anh Hoàng cùng hai đồng chí bí mật bò qua rào gai, tiếp cận chân cầu Quý Cao. Đất đá dưới chân trợt ngạt, giặc trên đồn liên tục bắn đạn pháo sáng kiểm tra.
Khi anh Hoàng đang cẩn thận lấp đất giấu quả mìn nặng 15kg dưới lòng đường, một toán tuần tra của địch từ trong đồn bất ngờ đi ra. Tiếng giày đinh nện côm cộp trên mặt đường asphalt mỗi lúc một gần. Để bảo vệ hai đồng đội trẻ tuổi đang ôm kíp nổ phía sau và giữ bí mật cho trận địa mìn, anh Hoàng thì thầm dặn đồng đội rút lui, còn mình ôm khẩu súng mút nhảy vọt lên bờ đê, nổ súng thu hút kẻ thù về phía mình.
Tiếng súng xé tan màn đêm u tối. Địch xô ra đông như kiến, trút mưa đạn về phía anh Hoàng. Anh kiên cường bám trụ sau gốc cây cổ thụ, đánh trả quyết liệt, tiêu diệt tại chỗ ba tên giặc. Khi đạn cạn, anh bị trúng nhiều vết thương nặng. Địch hô reo khép chặt vòng vây bắt sống, anh Hoàng bình tĩnh rút chốt quả lựu đạn mỏ vịt cuối cùng, chờ bọn giặc lao đến gần mới cho phát nổ.
Tiếng nổ vang rền bờ sông Luộc. Anh Hoàng ngã xuống, nhưng đồng đội của anh đã rút lui an toàn. Sáng hôm sau, chiếc xe bọc thép địch đi qua trận địa đã vướng phải quả mìn do anh gài dở và bị nổ tung. Lời nguyện giữ đất của người chiến sĩ du kích dưới chân cầu Quý Cao đã trở thành khúc ca bất tử.



