Bài viết

SỰ SỐNG GIỮA KHÓI LỬA CHIẾN TRANH

Lâm Đồng03/05/2026Ngọc Minh Thư (Khoa Sư phạm)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi bầu trời không còn bình yên mà bị xé toạc bởi bom đạn, khi mặt đất rung chuyển bởi những trận càn quét và sự sống của con người trở nên mong manh hơn bao giờ hết, vẫn tồn tại một mặt trận lặng thầm nhưng không kém phần cam go. Ở nơi đó, không có tiếng súng nổ, không có chiến hào, nhưng lại diễn ra những cuộc chiến dai dẳng và quyết liệt – cuộc chiến giành giật từng nhịp thở, từng sự sống giữa lằn ranh sinh tử.

Trong những cánh rừng sâu hun hút, giữa núi non hiểm trở hay trong những hang đá ẩm lạnh, những “bệnh viện dã chiến” được dựng lên một cách vội vã nhưng đầy kiên cường. Không có tường vôi trắng, không có thiết bị hiện đại, không có ánh đèn phẫu thuật rực sáng, tất cả chỉ là những tấm bạt, những mái lá đơn sơ, ánh đèn dầu leo lét hoặc ánh sáng yếu ớt lọt qua từng kẽ lá. Nơi ấy, bàn mổ có thể chỉ là một tấm ván ghép tạm, dụng cụ y tế được chắt chiu từng chiếc một, thậm chí nhiều thứ phải tự chế trong hoàn cảnh thiếu thốn đến tận cùng. Thế nhưng, chính ở nơi tưởng chừng không thể ấy, những ca phẫu thuật phức tạp vẫn diễn ra, và sự sống vẫn được níu giữ bằng ý chí phi thường của con người.

Có những ca mổ mà người bác sĩ phải làm việc trong điều kiện không đủ thuốc gây mê, không có thuốc giảm đau đúng nghĩa. Người lính nằm trên bàn mổ, cắn chặt răng để chịu đựng nỗi đau thấu xương, còn người thầy thuốc phải dồn toàn bộ sự tập trung, sự khéo léo và bản lĩnh vào từng đường dao. Mỗi giây trôi qua đều mang theo áp lực nặng nề, bởi chỉ cần chậm một nhịp, một sai sót nhỏ, sự sống có thể vuột khỏi tầm tay. Đó không chỉ là một ca phẫu thuật, mà là cuộc đối đầu trực diện với tử thần, nơi cả người cứu chữa và người được cứu đều cùng chiến đấu.

BS Lê từng chia sẻ đầy ám ảnh:
“Nếu phải cưa một tay, chúng tôi buộc phải cầm máu ngay trên chỗ sẽ cưa rồi dùng dao cắt thịt ở tay. Sau khi cắt đến tới xương, chúng tôi dùng cưa. Chúng tôi cố gắng hoàn tất việc cắt tay trong vòng 15 phút. Trong suốt ca phẫu thuật, bệnh nhân kêu gào liên tục và do quá đau đớn, nhiều lúc ngất đi. Đôi lúc bệnh nhân từ chối phẫu thuật không gây mê nhưng sau khi hiểu ra vấn đề, anh biết rằng không có lựa chọn nào khác. Đó là một cuộc vật lộn giữa sự sống và cái chết.”

Những lời kể ấy không chỉ là một đoạn ký ức, mà là sự thật trần trụi của chiến tranh, nơi con người buộc phải vượt qua giới hạn chịu đựng của bản thân để giành lấy cơ hội sống. Ở đó, nỗi đau không chỉ thuộc về thể xác, mà còn là sự giằng xé tinh thần của cả người bệnh lẫn người cứu chữa.

Trong hoàn cảnh tưởng như không còn lối thoát ấy, trí tuệ và sự sáng tạo của con người lại bùng lên mạnh mẽ. Những lọ kháng sinh penicillin – thứ được xem là vô cùng quý giá – đã được tạo ra ngay giữa chiến khu bằng những phương tiện thô sơ nhất. Từ những chai lọ cũ kỹ, từ nước cơm, từ những vật dụng bình dị như gáo dừa, các y bác sĩ đã kiên trì thử nghiệm, thất bại rồi lại làm lại, cho đến khi thành công. Những giọt thuốc giản dị ấy đã cứu sống biết bao thương binh đang đứng bên bờ vực của nhiễm trùng và cái chết. Đó không chỉ là thành tựu của y học, mà còn là biểu tượng của ý chí không chịu khuất phục trước hoàn cảnh.

Có những câu chuyện khiến người ta không thể quên, khi chính các bác sĩ cũng trở thành bệnh nhân, tự xử lý vết thương của mình trong điều kiện không có sự hỗ trợ. Có những ca mổ kéo dài trong tiếng bom rền phía xa, khi bất cứ lúc nào bệnh viện dã chiến cũng có thể trở thành mục tiêu. Và cũng có những khoảnh khắc, khi một nhịp tim được giữ lại, cả căn lán như vỡ òa trong niềm vui lặng lẽ, bởi giữa chiến tranh, sự sống luôn là điều quý giá nhất.

Những con người khoác áo blouse trắng ấy không xuất hiện trên những trang sử như những người cầm súng nơi tiền tuyến, nhưng vai trò của họ lại vô cùng to lớn. Họ là những người giữ lửa cho sự sống, là chỗ dựa tinh thần cho những người lính, là nơi gửi gắm hy vọng của biết bao gia đình phía sau chiến tuyến. Mỗi sinh mạng được cứu sống không chỉ là một con người được hồi sinh, mà còn là niềm tin được tiếp nối, là sức mạnh để cả dân tộc tiếp tục đứng vững.

Thời gian trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về y học trong thời hoa lửa vẫn còn đó, như những dấu ấn không thể phai mờ. Đó không chỉ là ký ức của một giai đoạn lịch sử, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của con người Việt Nam – sức mạnh của trí tuệ, của lòng nhân ái và của ý chí vượt lên mọi nghịch cảnh.

Trong khói lửa chiến tranh, khi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh như sợi chỉ, chính những con người thầm lặng ấy đã viết nên một huyền thoại khác. Không phải huyền thoại của chiến thắng bằng vũ khí, mà là huyền thoại của sự sống được giữ lại, của niềm hy vọng không bao giờ tắt, và của con người luôn đứng lên, ngay cả trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn