Bài viết

Sự tàn khốc nơi chiến trường Quảng Trị

"Có những lúc bom nổ sát sạt, đất đá đổ ập xuống lấp kín cửa hầm. Trong bóng tối đặc quánh, chúng tôi chỉ nghe thấy tiếng thở dồn dập của nhau. Người còn khỏe thì dùng tay không cào bới đất tìm lối thoát, người bị thương thì nén đau để không làm xao lòng đồng đội. Lúc đó, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng gang tấc."

Ninh Bình09/05/2026Nguyễn Huy Hưng (11a1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, lịch sử ghi dấu những trang khốc liệt nhất tại mảnh đất Quảng Trị. Khi ấy, ông Nguyễn Văn Hùng mới mười chín tuổi, lứa tuổi đẹp nhất của đời người nhưng đã sớm gác lại bút nghiên để lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Với ông, 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ không chỉ là một trận đánh, mà là một bản hùng ca về lòng quả cảm và tình đồng chí keo sơn.
Ông Hùng nhớ lại, những ngày đó bầu trời Quảng Trị luôn xám xịt bởi khói thuốc súng và bụi đất từ hàng vạn tấn bom đạn dội xuống. Đơn vị của ông bám trụ trong những chiếc hầm chữ A chật chội. Cứ sau mỗi đợt pháo kích, anh em lại phải hì hục bới đất, gia cố lại nóc hầm ngay trong đêm.
"Có những lúc bom nổ sát sạt, đất đá đổ ập xuống lấp kín cửa hầm. Trong bóng tối đặc quánh, chúng tôi chỉ nghe thấy tiếng thở dồn dập của nhau. Người còn khỏe thì dùng tay không cào bới đất tìm lối thoát, người bị thương thì nén đau để không làm xao lòng đồng đội. Lúc đó, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng gang tấc."
Trong cái nóng hầm cập của mùa hè miền Trung và sự thiếu thốn bủa vây, nước uống trở thành thứ quý giá nhất. Ông Hùng kể về những lần đi lấy nước dưới làn đạn bắn tỉa của địch; mỗi bình tông mang về được là sự đánh đổi bằng cả mạng sống.
"Chúng tôi chia nhau từng nắp nước. Một người uống là cả tiểu đội cùng nhìn, nhưng không phải vì thèm thuồng mà là để nhường nhịn. Có lần, người bạn thân nhất của tôi bị thương nặng, tôi đưa bình nước cuối cùng cho cậu ấy, nhưng cậu ấy nhất quyết đẩy lại, bảo tôi phải giữ sức để còn giữ chốt. Đó là bài học lớn nhất về sự hy sinh mà tôi mang theo suốt cuộc đời."
Lời nhắn gửi cho thế hệ mai sau
Chiến tranh qua đi, ông Hùng trở về với những vết sẹo và mảnh đạn còn nằm lại trong da thịt mỗi khi trái gió trở trời. Thế nhưng, đôi mắt ông vẫn sáng rực khi kể về những người đồng đội đã nằm lại bên dòng sông Thạch Hãn hay dưới chân tường Thành cổ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn